MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ MẹChương 1104

Một Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ Mẹ

Chương 1104

526 từ · ~3 phút đọc

Chương 1104: Là nhà họ Nghiêm chúng ta nợ chị dâu

Bác sĩ nói: “Nếu chỉ là vết thương của cô ấy, vậy thì không phải là vấn đề gì lớn. Nhưng mấu chốt là trong cơ thể bệnh nhân, thiếu một bộ phận.”

“Cái gì?” Nghiêm Linh Trang rất kinh ngạc.

Nghiêm Mặc Hàn ở bên cạnh cúi đầu, vẻ mặt áy náy.

Nghiêm Linh Trang run rẩy hỏi: “Còn thiếu cái gì?”

“Thận”

Nghiêm Linh Trang nhìn chăm chãm vào Nghiêm Mặc Hàn, nhìn thấy những giọt nước mắt của anh ta, Nghiêm Linh Trang hiểu một chút.

Cô vẫy tay với bác sĩ, “Tôi hiểu rồi, anh đi trước đi.”

Bác về kính cẩn rời đi.

Nghiêm Linh Trang chất vấn Nghiêm Mặc Hàn, “Anh, quả thận bị thiếu của chị dâu, ở đâu?”

Nghiêm Mặc Hàn nước mắt tràn ra. Chỉ vào thắt lưng của mình, “Ở chỗ này của anh.”

Nghiêm Linh Trang nhìn anh ta đầy hoài nghỉ, đã đoán được cơ thể của Nghiêm Mặc Hàn từng xảy ra vấn đề, nhưng cô không ngờ lại có thể bị chấn thương nặng như vậy.

“Vậy còn của anh thì sao?” Nghiêm Linh Trang nghẹn ngào hỏi.

Nghiêm Mặc Hàn nhìn Nghiêm Linh Trang cầu xin thương xót, “Em gái, đừng hỏi nữa, anh trai cầu xin em đấy.”

Nghiêm Linh Trang nước mắt đã ướt đẫm mặt, “Ở chỗ Anh Nguyệt, có phải không?”

Nghiêm Mặc Hàn trợn to hai mắt kinh hãi, “Em…làm sao em lại biết?”

Nghiêm Linh Trang nói: “Bởi vì Ánh Nguyệt nói với em, năm đó cô ấy bị người khác ức hiếp đến hôn mê, lúc tỉnh lại thời gian đã qua 20 ngày. Còn anh cũng từng nói, anh liều chết cứu mạng Ánh Nguyệt ra, là hy vọng cô ấy có thể sống thật tốt. “

Nghiêm Mặc Hàn bật khóc. Lấy hai tay che mặt, mạnh mẽ lau đi những giọt nước mắt.

“Linh Trang, em có biết không? Anh đã đeo chiếc mặt nạ này nhiều năm như vậy rồi, anh sắp quên mất bộ mặt thật dưới lớp mặt nạ này của mình là gì rồi. Anh cũng đã quên mất bộ dạng thiếu niên năm đó hết sức nông nổi nỗ lực vì tình yêu r Nghiêm Linh Trang sắp sụp đổ, “Anh, anh vẫn còn yêu Ánh Nguyệt, có phải không?”

Nghiêm Mặc Hàn đau lòng lắc đầu, “Anh không biết.”

Nghiêm Linh Trang khóc, trách mắng: “Nếu như đã yêu cô ấy, tại sao lại muốn buông tay? Nếu như hai người đã yêu đối phương sâu đậm như vậy, si mê như vậy, tại sao lại muốn buông tay?”

Nghiêm Mặc Hàn nghẹn ngào nói: “Ban đầu, anh tưởng rằng anh mất đi một quả thận, sống không được lâu. Bởi vì tình trạng của quả thận khác của anh không được tốt cho lắm. Anh không muốn cô ấy giao phó bản thân cho một người chết sớm như anh”

“Sau đó, cậu Quân đã thay anh tìm một nguồn hiến thận phù hợp. Nhưng Bảo Ngọc trên người mắc bệnh hiểm nghèo, anh lấy đi quả thận khỏe mạnh của cô ấy, những ngày còn lại của cô ấy sẽ sống không bằng chết.