MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ MẹChương 1784

Một Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ Mẹ

Chương 1784

379 từ · ~2 phút đọc

Chương 1784: Tôi với bà không còn quan hệ gì với nhau nữa

Chiến Bá Minh nói: “Bố, con đã cảnh cáo Dư Thiên An rất nhiều lần đừng gây thù oán với Linh Trang, con tưởng rằng cô ta sẽ nghe lời nhưng ai biết được cô ta vẫn cứ chấp mê bất ngộ như vậy?”

Chiến Bá Minh xưng hô với Dư Thiên An cũng bắt đầu trở nên xa cách và lạnh lùng, điều này khiến cho Dư Thiên An càng cảm thấy đau buồn hơn, nhưng lúc này bà càng lo lắng cho sự an nguy của Chiến Hàn Quân hơn.

Trong phòng bệnh, Chiến Hàn Quân từ từ tỉnh lại sau đó liền cố chấp muốn gặp Nghiêm Linh Trang, giọng nói yếu ớt của anh vang lên: “Linh Trang đâu?”

Bác sĩ bước ra nói với ông cụ đang đợi bên ngoài phòng bệnh: “Tổng giám đốc ầm ï muốn gặp tổng giám đốc Nghiêm sao?”

Đây cũng là điều mà ông cụ Chiến lo lắng nhất, ông ta thở dài sau đó lại hung hăng trừng mắt nhìn Dư Thiên An, nói: “Đều là tại cô khiến cho Linh Tranh hiểu lầm Hàn Quân, có phải cô muốn cháu trai tôi chết không nhảm mắt sao?”

Dư Thiên An co rúm người vào một góc tường rồi không ngừng lẩm bẩm tự trách: “Con chưa từng nghĩ sự việc sẽ đến mức này”

Bời vì Chiến Hàn Quân không nhìn thấy Nghiêm Linh Tranh nhưng trong đầu anh vẫn mơ màng dừng lại hình ảnh cô thấy được vi bê bối của anh với Chu Mã liền quay người bỏ chạy. Anh tưởng rằng cô giận anh, anh tưởng rằng cô bỏ rơi anh, Chiến Hàn Quân nghĩ đến nhưng điều này liền suy sụp, anh đột nhiên chật vật ngồi dậy khỏi giường bệnh rồi lảo đảo bước ra ngoài.

“Linh Trang” Trong đầu anh bây giờ chỉ có một suy nghĩ là đi tìm Linh Trang.

Bên ngoài phòng bệnh, đám người kia nhìn thấy Chiến Hàn Quân đi ra ngoài, sắc mặt anh tái nhợt, cở thể yếu ớt run rẩy như lá rụng trong gió thu liền cảm thấy vô cùng đau lòng.

Ông cụ Chiến cầu xin: “Nhóc Quân, con nghe lời yên tâm dưỡng bệnh đi”