MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ MẹChương 2029

Một Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ Mẹ

Chương 2029

568 từ · ~3 phút đọc

Chương 2029: Cháu nghi ngờ, mẹ cô bị người ta khống chế

Quốc Việt tao nhã ngồi ở chiếc ghế bên cạnh Chiến Hàn Tam, nâng chén trà mà người hầu vừa đưa tơi, ngửi một chút, hương trà nhàn nhạt, nhưng lại thấm ruột thấm gan.

Mân mê một ngụm trà, thưởng thức hương vị còn lại của trà ngon tuyệt đỉnh.

“Trà của cô thật ngon. So với trà của tòa thành Ái Nguyệt nhà cháu thì kém xa trà của cô.” Chiến Quốc Việt có ý tứ sâu xa khác nói.

Sắc mặt Chiến Hàn Tam hơi đỏ lên, nói quanh co: “Bản tính của bố mẹ cháu tiết kiệm, cháu cũng không phải không biết, bố cô đối với cô rấ Chiến Quốc Việt cười yếu ớt nói: “Cô đừng khẩn trương.

Tài sản giàu có của chỉ thứ hai, ở đây ai cũng biết chuyện này”

Chiến Hàn Tam phát hiện ra mục đích của Chiến Quốc Việt đến Ánh Sao Tiểu Trúc không có gì tốt đẹp, đề phòng nhìn cậu: “Quốc Việt, cháu đến Ánh Sao Tiểu Trúc để làm gì?”

Chiến Quốc Việt nói: “Cháu đến nói cho cô, mẹ cô bị bệnh, chuyện này cô có biết không?”

Chiến Hàn Tam nói: “Biết. Còn không phải là bị mấy đứa con gái kia làm cho tức giận tới mức sinh bệnh.”

Nói xong, Chiến Hàn Tam lại vô cùng tức giận nhìn Chiến Quốc “Cô không hiểu, tại sao cháu không học theo bố cháu, ngăn cản mấy đứa trà xanh ở ngoài biệt thự Ngọc bích, như vậy biệt thự Ngọc bích mới có thể yên ổn được.”

Chiến Quốc Việt xì khế ra từ mũi, cuối cũng vẫn là đàn bà, tóc dài não ngắn, nói: “Cô có thể qua thăm mẹ cô?”

Chiến Hàn Tam gật đầu: “Đến thăm”

Đáy mắt Chiến Quốc Việt tràn ra một tia nghi hoặc: “Trạng thái tinh thần của bà ấy làm sao?”

Ánh mắt Chiến Hàn Tam chán nản nói: “Cô chỉ đứng ở cửa nói được với bà ấy mấy câu rồi rời khỏi “ồ?” Chiến Quốc Việt lên tinh thần: “Nói như vậy, cô còn chưa nhìn thấy bà ấy?”

Chiến Hàn Tam lắc đầu.

Con ngươi đen thảm của Chiến Quốc Việt tỏa ra ánh sáng: “Cô, cháu nghi ngờ, mẹ cô bị người ta khống chế”

Chén trà trong tay Chiến Hàn Tam rơi xuống đất: “Điều này là không thể nào”” Cô ta khẩn trương hản lên.

Chiến Quốc Việt biết người cô này từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, được người mẹ khôn khéo bảo vệ, cũng không trải qua sóng to gió lớn gì. Đối mặt với mọi chuyện xảy ra, đầu tiên thiếu đi suy nghĩ bình tĩnh, sau đó là mất đi khả năng phán đoán.

Chiến Quốc Việt nói: “Cô nghĩ xem, mẹ cô sinh bệnh, mà mấy ngày nay tài sản của bà ấy luôn luôn bị chuyển đi. Việc này sao có thể trùng hợp như vậy.”

Chiến Hàn Tam sợ hãi trợn mắt lên. Khó có thể tin nói: “Vậy là ai phá rối sau lưng?”

Chiến Quốc Việt nhún vai nói: “Cháu cũng không biết.”

Toàn thân Chiến Hàn Tam run lên: “Vậy cháu là người nắm quyền nhà họ Chiến, cháu phải nghĩ cách cứu mẹ cô chứ?”

Chiến Quốc Việt an ủi: “Chuyện này còn cần cô phối hợp với cháu, bằng không ngay cả hợp viện Yến Tuân cũng không vào được.”