MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác FullChương 1229

Một Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác Full

Chương 1229

752 từ · ~4 phút đọc

Chương 1229

“Những năm này, Lý Toàn tôi có thể có hôm nay, có thể dẫn theo vợ, em gái quang minh chính đại đi dưới ánh nắng mặt trời, hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc xinh đẹp đều là nhờ có chủ tịch Mạc”

Nói đến đây, hai anh em họ đi đến trước mặt Mạc Hân Hy, cúi đầu thật sâu: “Chủ tịch Mạc, cảm ơn cô!”

Sau đó, Lý Lộ ngẩng mặt lên nhìn mọi người, cao giọng nói: “Những hình ảnh trên mạng tôi cũng đã thấy, tôi muốn ở chỗ này giải thích với mọi người một chút, hai tấm hình kia là chị Hân Hy vì cứu tôi nên mới cố ý đến gần Lý Hổ, tôi không biết là ai chụp. Nhưng mà, tôi ở chỗ này đảm bảo với mọi người, chị Hân Hy căn bản không phải loại người đó.”

“Bức ảnh đầu tiên do chị ấy cố ý tiếp rượu để nghe ngóng tung tích của tôi. Tấm thứ hai là do cô ấy cố ý mướn phòng với Lý Hổ, sau đó hạ độc Lý Hổ, trộm chìa khóa của phòng giam tôi dưới đất.”

“Có rất nhiều thứ, chúng ta đều chỉ là thấy được mặt ngoài. Tin vào lời nói của một bên. Đây là không đúng”

“Hôm nay Mã Ninh này vì phòng ngừa hai anh em chúng tôi ra mặt thay làm chứng giúp chị Hân Hy, cố ý mua chuộc người khác bắt áp chế anh của tôi. Nếu như không phải tổng giám đốc Lục kịp thời đuổi tới, có lẽ bây giờ hai anh em chúng tôi còn đang bị bọn họ giam giữ! Mọi người nhìn đi, vết thương trên người anh của tôi chính là vừa mới bị bọn họ đánh đấy”

Nói đến đây, Lý Lộ chỉ vào vết thương trên người Lý Toàn.

Mã Ninh vẫn còn muốn giãy dụa: “Tôi tìm người giam giữ hai người?

Lý Toàn, anh em các người nói chuyện phải có chứng cứ cứ, chứng cứ đâu?”

Tiếng nói của anh ta vừa dứt, ngoài cổng đã truyền đến giọng nói thanh lãnh của Lục Khải Vũ: “Chứng cứ sao? Ở đây!”

Trên đài, Mạc Hân Hy ngẩng đầu nhìn ra cổng, đã thấy bóng dáng cao lớn của Lục Khải Vũ chậm rãi đi vào hội trường.

Phía sau anh là mấy tên bảo vệ đang áp giữ một thanh niên trẻ tuổi.

Đám người bởi vì sự xuất hiện cua anh lại bắt đầu ồn ào.

“Tổng giám đốc Lục? Không phải anh ta đã bởi vì tức giận mà bỏ đi rồi sao?” Có người không hiểu hỏi.

“Đúng vậy, một người đàn ông kiêu ngạo như tổng giám đốc Lục, nhìn thấy ảnh chụp đó của vợ mình, nhất định sẽ đi thẳng một mạch, sao bây giờ lại trở về rồi? Còn nữa, cậu thanh niên trẻ tuổi bị bảo vệ áp giữ phía sau là ai?” Mọi người không hiểu tại sao Lục Khải Vũ đi rồi mà lại quay lại.

Lục Khải Vũ trực tiếp đi lên trên đài, để bảo vệ đưa micro tới trước mặt Cao Hăng: “Nói đi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Giải thích cho tốt. Cảnh sát Lý mới có thể cân nhắc mà tha cho các cậu”

Sau đó, anh mới quay người đi đến trước mặt Mạc Hân Hy, dịu dàng nói: “Bà xãt”

Mạc Hân Hy nhìn anh, tức giận nói: “Không phải anh thấy tôi mất mặt, đi rồi sao?”

Lục Khải Vũ nắm chặt tay của cô, xoay người nói nhỏ bên tai cô: “Bà xã, lịch trình hôm nay của anh đều là ở bên cạnh em, em còn chưa đi, sao anh có thể đi trước được chứ?”

Khóe miệng của Mạc Hân Hy hơi cong lên, trên mặt tràn đầy hạnh phúc: “Anh cứ thế mà tin tưởng em sao?”

Lục Khải Vũ đi về phía trước một bước, kéo cô đến góc chết trên đài, sau đó anh lại cẩn thận nhìn chung quanh một chút, nói nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe được: “Em là bà xã của anh, đương nhiên anh phải tin tưởng em rồi. Huống chi, bà xã, sau khi chúng ta kết hôn, kỹ thuật non nớt của em, vừa nhìn đã biết những năm này chưa từng có đàn ông”

Chỉ là anh còn chưa nói xong, Mạc Hân Hy đã hung hăng nhéo hông của anh một cái: “Lục Khải Vũ, đây đã là lúc nào rồi, anh nói bậy cái gì đấy?”