MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác FullChương 548

Một Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác Full

Chương 548

587 từ · ~3 phút đọc

Chương 548: Nếu em bị thương, mẹ sẽ rất đau lòng

Long Thiên vỗ vỗ bờ vai cậu ta an ủi: “Yên tâm, có tớ ở đây cô ấy sẽ không có chuyện gì”

Vẻ mặt Long Bách tràn đầy nghỉ hoặc kéo cậu †a qua một bên, nhìn nhìn Mạc Minh Húc rồi lặng lẽ nói: “Anh, vừa rồi có phải Lư Tử Tín gọi Mạc Hân Hy là mẹ hay không? Đây là chuyện thế nào?”

Long Thiên liếc nhìn cậu ta một cái, trịnh trọng phản bác lại em trai: “Em nghe nhầm rồi, cậu ta gọi là côi”

“Vậy sao? Nhưng rõ ràng em nghe thấy cậu ta gọi là mẹ mà?” Long Bách nhíu mày, có chút không xác định Long Thiên thở dài: “Em thật sự đã nghe nhầm rồi!”

Long Bách không nói cái gì nữa, nếu anh đã nói như vậy thì có thế thật sự là cậu đã nghe nhầm!

Bên này, Mạc Minh Húc đã tìm ra vị trí cuối cùng mà chiếc xe con màu đen kia biến mất, là ở phía tây trong một nhà kho vứt bỏ gần đây.

“Đã tìm được, chiếc xe vừa dừng lại tại nơi này” Mạc Minh Húc chỉ vào vị trí trên và nói.

Lư Tử Tín, Long Bách, Long Thiên vội vã sáp qua “Ö, đây không phải là nhà kho mà nhà họ Lư từng dùng sao?” Lư Tử Tín cả kinh hô lên.

“Cậu xác định là nhà họ Lư?” Long Thiên cùng Mạc Minh Húc đồng thời nhìn về phía Lư Tử Tín.

Lư Tử Tín rất chắc chẩn nhẹ gật đầu.

Mạc Minh Húc nhìn về phía Long Thiên: “Bây giờ chỉ có thể báo tin cho bố biết! Nếu như đối phương thật sự là người nhà họ Lư, bọn chúng nếu đã dám bắt cóc mẹ trắng trợn giữa thanh thiên bạch nhật như vậy thì nhất định đã có chuẩn bị trước, chỉ bằng sức lực của mấy người chúng ta, nếu mà tùy tiện hành động e rằng không cứu được mẹ mà ngược lại còn trúng gian kế của chúng”

Long Thiên không nói gì gật đầu nhẹ, rất tán thành quan điểm của Mạc Minh Húc.

Mục đích bây giờ của đối phương vẫn còn chưa xác định rõ, bọn họ không thể quá manh động.

Thấy Long Thiên gật đầu, Mạc Minh Húc lấy điện thoại ra gọi cho Lục Khải Vũ.

Thế nhưng gọi nửa ngày mà lại không gọi được.

Long Thiên khẩn trương hỏi: “Làm sao vậy?

Không gọi được ư?”

Mạc Minh Húc gọi lại một lần nữa nhưng vẫn không thông máy, điện đến tòa nhà nhỏ vậy mà cũng không ai nhận.

Long Thiên hít sâu một hơi, trực tiếp lấy điện thoại di động ra bẩm số của Long Uy, thế nhưng cũng như vậy điện thoại của Long Uy cũng không gọi được.

“Sao thể, không có người nào nhận ư?” Lư Tử.

Tín sốt ruột vây quanh.

Mạc Minh Húc chu cái miệng nhỏ nhắn, suy nghĩ một chút liền nhanh chóng gọi cho Lý Duy Lộc, khá may là Lý Duy Lộc nhận máy rất nhanh.

“Chú Lý, mẹ của con bị người ta bắt cóc, trong một nhà kho cũ gần đường Minh Lăng, thành tây.

Chú mau cử người đến cứu mẹ cháu đi!”

Đầu bên kia điện thoại, Lý Duy Lộc lắp bắp kinh hãi: “Đại Bảo, con nói có thật không vậy? Bố của con đâu!”

“Công ty của bố con có lẽ xảy ra một số vấn đề, điện thoại di động của bố không gọi được”