MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác FullChương 794

Một Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác Full

Chương 794

609 từ · ~4 phút đọc

Chương 794: Biển lửa

Nhưng cô ta hoàn toàn không cảm thấy hối hận.

Nếu không phải buôn lậu ma túy, làm thuốc độc thì sao cô ta có thể tích lũy tiền bạc, mua người, tạo ra cảnh tai nạn xe cộ không có sơ hở, giết chết hai kẻ kinh tởm trong vòng một năm chứ!

Làm sao cô ta có thể hại từng tên đàn ông biến thái kia trong vòng ba năm chứt Những tên đó, có người bị tàn tật không thể tự lo liệu cuộc sống sinh hoạt thường ngày; có người trơ mắt nhìn đứa con duy nhất của mình chết ngay trước mặt, sau đó cũng tuyệt vọng nhảy lầu theo. Còn có người bị ly hôn, nhà tan cửa nát, nhìn con mình gọi người khác là bố.

Còn có người bị phán tù chung thân, sau đó, cô ta mua chuộc cai ngục, thế là anh ta chết thảm trong tù.

Để làm những thứ này đều cần tiền, có tiền mới có thể thỏa thích báo thù.

Sau này, cô ta thông qua Long Anh Vũ dính vào nhà họ Mộ. Lúc đó, dù muốn thu tay lại nhưng mọi chuyện đã muộn, những kẻ kia cũng không cho phép cô ta dừng tay.

Tay cô ta đã nhuốm đầy máu tươi, có của kẻ thù, cũng có người vô tội.

Song, những việc này không đáng là bao.

Bởi vì tất cả mọi chuyện đều kết thúc, kết thúc rồi.

Rốt cuộc cô ta có thể giải thoát, rốt cuộc có thể hóa thành một cánh hoa lê rớt vào trong bức tranh của Sở Thần Dật, rơi vào lòng anh.

Đợi đến lúc cảnh sát tới nhà lớn nhà họ Long thì cả căn nhà trăm năm kia đã chìm trong biển lửa.

Ngọn lửa lớn thiêu rụi cổng rừng trúc của nhà lớn.

Không khí nóng rực bao trùm cả ngọn núi Thanh Khê.

Cảnh sát phụ trách nhiệm vụ truy bắt lần này thấy thế lửa sắp không thể khống chế nên nhanh chóng gọi cho phòng cháy chữa cháy của Hà Thành.

Có một người giúp việc vì quên lấy thẻ ngân hàng đành quay lại thì bị cảnh sát bắt giữ.

“Đừng bắt tôi, đừng bắt tôi, tôi không biết gì hết!” Người giúp việc bị dọa nên hai tay ôm đầu, ngồi sụp xuống đất.

“Long Minh Huệ đâu? Cô ta có chạy ra không?” Cảnh sát kia đang nổi nóng.

Không điều tra đến Long Minh Huệ thì không sao, vừa mới tra thì phát hiện mấy vụ án mạng mấy năm trước của Hà Thành đều liên quan chặt chẽ đến cô ta. Cấp trên đã ra mệnh lệnh khẩn, hôm nay phải bắt cho được cô ta.

Nếu để cô ta chạy thoát thì mình biết ăn nói sao với cấp trên!

“Không, không có chạy, cô chủ vẫn còn ở bên trong.”

Người giúp việc nôn nóng trả lời.

Long Uy ngồi trên xe cảnh sát liền nhảy ra ngoài, chật vật giữ chặt người kia bằng hai tay đã bị còng l: hả? Long Minh Huệ vẫn còn ở bên trong ư?”

Lúc này, nhà lớn nhà họ Long đã ngập trong biển lửa, cảnh sát đã mất quyền kiểm soát ngọn lửa, nết còn ở đó thì chắc chắn chết là cái chắc.

Anh ta chọc tức cô ta, hận cô ta nhưng mà…

Trong đầu Long Uy xuất hiện dáng vẻ trước kia của Long Minh Huệ.

“Uy ơi, chị vừa nhận được học bổng nè, em muốn quà gì.”

“Uy ơi, chúng ta lén đi chơi nhé.”

“Uy ơi, chị vừa dùng phần thưởng của hàng rong trước cổng trường đổi cho em kẹo sữa bò mà em thích nhất nè”