MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác FullChương 950

Một Thai Chín Tiểu Bảo Tổng Tài Anh Thật Độc Ác Full

Chương 950

487 từ · ~3 phút đọc

“Bà nội, bà mau buông cháu ra, bài tập của cháu cũng chưa làm xong đâu”

Mẹ Lục thật vất vả mới ôm được một đứa cháu trai, sao chịu buông tay.

“Bé sáu à, không sao hết, giờ còn sớm, muộn một chút làm cũng không sao. Chờ lúc nữa bà nội giúp cháu làm bài nhé” Nói xong bà lại hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Vũ Bách một cái.

“Anh ơi, các anh chờ em một chút” Nhóc mập mạp nhìn thấy các anh đã đi lên cầu thang, gấp gáp đến suýt khóc.

Lục Tấn Khang quay đầu nhìn thoáng qua đứa em trai đang quăng ánh mắt cầu cứu tới, khóe miệng cong cong: “Em sáu à, bà nội đã thích em như vây thì em để bà ôm nhiều một chút đi. Ngày mai chúng ta về khu biệt thự Moonlight rồi, một tuần cũng không gặp được bà nội đâu”

Trong lời của cậu có cảm xúc cười trên nỗi đau của người khác.

Minh Húc cũng chế nhạo theo: “Đúng thế, bà nội thích em như vậy, em cứ để bà ôm nhiều một chút đi”

Nói xong, cậu còn lấy điện thoại di động ra, chụp một tấm hình cho.

Lục Vũ Bách cùng mẹ Lục.

Tấm ảnh chụp đúng lúc mẹ Lục hôn xuống khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Vũ Bách.

Lục Vũ Bách lập tức xù lông: “Anh cả, anh làm gì đó? Tại sao lại chụp hình?”

Cậu ra sức tránh thoát ôm ấp của mẹ Lục, vọt tới chỗ Lục Minh Húc.

“Anh cả, mau xóa ảnh chụp đi”

Lục Minh Húc nhanh chóng cất điện thoại vào trong túi, chạy lên tầng trên.

Thân hình mập mạp của Lục Vũ Bách đuổi theo sau không bỏ.

“Lục Minh Húc, anh xóa ảnh chụp đi nhanh lên” Vũ Bách thở phì phò gọi to.

Đám nhóc còn lại đi theo sau hai đứa đều không tốt bụng nở nụ cười.

Tấn Khang cố ý giữ chặt Vũ Bách: “Em sáu à, khung cảnh vừa rồi ấm áp cỡ nào, anh cả cũng chỉ muốn lưu lại kỷ niệm mà thôi. Em suy nghĩ chút đi, tương lai chờ chúng ta trưởng thành, tấm hình này hản là rất trân quý đó! Phần hồi ức này tốt đẹp nhường nào!”

Vũ Bách trừng mắt lườm một cái: “Xạo chó, hồi ức tốt á? Sao các anh không để bà nội ôm rồi chụp một tấm hình đi. Em mặc kệ, hôm nay anh cả nhất định phải xóa tấm hình kia đi”

Nói xong, cậu đẩy Tấn Khang ra, lại chạy đuổi theo Lục Minh Húc.

Khang ngăn trở một lúc, Lục Minh Húc đã chạy về phòng, khóa trái cửa lại.

Lục Vũ Bách đứng trước cửa, lúc đầu vẫn còn khá kiềm chế gõ cửa: “Lục Minh Húc, anh mở cửa nhanh lên. Xóa ảnh đi”

Thế nhưng, cậu gõ cửa mãi mà trong phòng không có một chút động tĩnh nào.