MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 161

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 161

556 từ · ~3 phút đọc

Tiệc rượu tại đại sảnh, Cố Tinh Trạch thấp thỏm đứng ở trong đám người, thái độ thờ ơ đối với khách khứa đến bắt chuyện cùng.

Vân Thi Thi đã đi hơn mười lăm phút, anh bắt đầu cảm thấy hơi lo lắng.

Tiệc rượu còn chưa mở màn, khách khứa đã cụng ly trò chuyện, đây cũng chính là một phần của tiệc rượu.

Nhưng hiện tại, anh lại phải tốn tâm tư ứng phó.

Lúc mọi người nâng cốc chúc mừng lẫn nhau, lại chỉ có một mình anh vẻ mặt tuấn tú lạnh lùng ngồi ở ghế khách quý, ánh mắt nghiêm nghị không phản ứng.

Anh cúi đầu, cau mày khép hờ mắt, trong tay cầm một ly rượu vang đỏ, lặng yên không nhúc nhích gì.

Dương Mị nhìn thấy anh ngồi một mình, vội bỏ lại đám chị em đang nói chuyện cùng, chỉnh trang một chút rồi uyển chuyển đi tới phía anh.

Đi được nửa đường thì bị người khác va phải, thân mình chao đảo như sắp ngã, chân cuống cuồng bước hụt một bước.

Chén rượu cầm trong tay cũng suýt thì rơi xuống đất.

Nét mặt Dương Mị tức giận, nhíu mày nhìn lại người vừa đụng phải cô ta, vừa nhìn hóa ra là Hàn Ngữ Yên.

Thấy được người này, nét mặt của cô ta vội đổi, sắc mặt cau có thoắt cái biến thành cung kính mỉm cười.

“Chị Ngữ Yên.” Dương Mị không cam lòng mở miệng, mặc dù bị ủy khuất nhưng cũng không dám tỏ thái độ gì.

Sự nghiệp của Hàn Ngữ Yên giờ đang lên như diều gặp gió, lại có chỗ dựa là tập đoàn Triệu Thị, sự nghiệp thuận lợi, còn có bối cảnh hùng hậu, cho nên cô ta không dám đắc tội với Hàn Ngữ Yên.

Hàn Ngữ Yên lạnh lùng nhìn lại, đùa cợt nói: “Dương Mị, tối nay em thật là xinh đẹp, thật khiến người khác mở rộng tầm mắt!”

Dương Mị cười gượng, che mặt xấu hổ, nịnh bợ nói: “Đâu có, nào có thể so với chị. Bây giờ chị Ngữ Yên tài năng tỏa sáng, sự nghiệp hưng thịnh, em cũng cảm thấy vui mừng thay chị đó.”

Nói xong, nâng ly rượu chúc mừng.

Hàn Ngữ Yên miễn cưỡng nhìn, nhưng không có động tác đáp lại.

Dương Mị mời rượu mà tay trơ vơ giữa không trung.

“Đừng cho rằng tôi không biết trong lòng cô đang nghĩ gì. Chỉ bằng cô mà cũng đòi tiếp cận Tinh Trạch sao?”

Dương Mị giả vờ vô tội, ngây thơ cười: “Chị Ngữ Yên, chị đang nói gì vậy? Em nghe không hiểu… em chỉ là ngưỡng mộ tiền bối Tinh Trạch mà thôi!”

“Cô nhất định đừng có mà giở thủ đoạn độc ác bỉ ổi.” Hàn Ngữ Yên lạnh lùng nói.

“Ơ, sao ạ!” Dương Mị không vui kêu lên, vẻ mặt càng thêm vô tội: “Thật không rõ là chị Ngữ Yên đang muốn nói gì.”

Hàn Ngữ Yên giễu cợt nói: “Hừ, cô đừng có tưởng là tôi không biết, rượu cô cầm, có vấn đề.”

Vẻ mặt Dương Mị bối rối, nhưng rất nhanh khôi phục bình thường, giả vờ mờ mịt nói: “Có vấn đề gì?”

“Có vấn đề hay không, thì cô tự mình uống thử đi.” Hàn Ngữ Yên lạnh giọng nói.

Mặt Dương Mị lập tức đỏ lên, không nói nổi gì.