MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 1686

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 1686

561 từ · ~3 phút đọc

Tiểu Dịch Thần cũng là một đứa bé lanh lợi, nhanh nhảu hùa theo Hữu Hữu, gọi Vân Nghiệp Trình một tiếng “Ông ngoại”!

Một tiếng gọi này, làm lòng Vân Nghiệp Trình cũng mềm ra.

“Ừm!”

Vân Nghiệp Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu, ôm lấy cậu hỏi: “Nhóc con này, cháu tên gì?”

Tiểu Dịch Thần không sợ hãi ông, chỉ nở nụ cười nói: “Tên cháu là Mộ Dịch Thần! Ông ngoại, ông có thể gọi cháu là Tiểu Dịch Thân ạ!”

“Tiểu Dịch Thần, cháu ngoan thật đấy, ha ha!”

Vân Nghiệp Trình vuốt ve gương mặt của cậu, trong lòng thầm cảm động bùi ngùi.

7 năm trước, ông và đứa bé này, đã từng gặp nhau rồi.

Lúc trước, lúc cậu được sinh ra, bị bao kín bởi khăn và tả. Cậu liên tục gào khóc, nhà họ Mộ thì bảo vệ quá kĩ, trước sau đều có vệ sĩ, bác sĩ thì đi theo một hàng, vừa đến cửa phòng sinh đã bị người ôm đi rồi.

Khi đi ngang qua ông, ông có liếc mắt nhìn lén đứa nhỏ, nó có nhiều nếp nhăn đỏ rực trên gương mặt nhỏ nhắn, hai bàn tay nhỏ bé liên tục quơ quơ.

Ông lúc đó, rất xúc động, ông chỉ muốn chạy ngay đến, ôm lấy đứa nhỏ, nhưng ông biết, nếu ông làm vậy thì kết cục mà ông nhận lấy là rất thảm. Vì thế, ông phải kiềm chế cảm xúc của chính mình.

Lúc đó, anh chỉ cắn răn chịu đựng, ngậm ngùi từ biệt đứa nhỏ này suốt 7 năm!

Vân Nghiệp Trình đánh giá cậu một lượt từ trên xuống dưới.

Khuôn mặt nhỏ nhỏ, trắng nõn như ngọc, đáng yêu như tuyết, không khác gì một vị thần.

Gương mặt này, tựa tựa Vân Thi Thi, nhưng ngũ quan thì lại rất giống với Mộ Nhã Triết, rất tuấn tú.

Vân Nghiệp Trình xúc động ôm lấy bờ vai của cậu, liên tục vỗ về.

Vân Nghiệp Hậu thấy thế cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Hai đứa bé này là ai?

Sao lại giống Vân Thi Thi thế này.

Nhưng mà…

Lại có gì đó không đúng.

Vân Thi Thi mới chỉ 24 tuổi thôi, cũng chưa kết hôn, sao lại có hai đứa con lớn thế này được.

Vân Nghiệp Hậu nhìn hai đứa bé, sau đó nhìn Vân Thi Thi, ông chỉ giữ im lặng, không hỏi gì hơn.

Vân Thi Thi đem hành lý mang xuống xe, sau đó đi lo những truyện lặt vặt khác.

Mộ Nhã Triết mang hành lý vào, sau đó thấy cảnh này thì có chút giật mình, lập tức trầm giọng nói: “Tiểu Dịch Thần, lại đây giúp mọi người một tay!”

Vân Nghiệp Trình thấy thế, lập tức nói: “Cứ để việc đó cho tôi! Hành lý nặng như thế, một đứa bé làm sao mà khiêng được!”

Tiểu Dịch Thần ngăn ông lại: “Ông ngoại, ông cứ nghỉ ngơi đi, để đó, cháu làm được! Ông chưa chắc đã khỏe bằng cháu đâu!”

Nói xong, cậu nhẹ nhàng chạy đến trước mặt Mộ Nhã Triết, một tay bưng cái vali, nhanh chóng chạy một mạch vào phòng cất đồ.

Vân Nghiệp Trình hoảng sợ ngây ngốc đứng sau nhìn.

Đứa bé này…

Mạnh thật đấy!

Khoẻ thật đấy!

Mới có hai mấy kí mà đã nhấc được hẳng một cái vali hơn ba chục kí, còn nhấc rất nhẹ nhàng nữa…

Đúng là không thể tin được!