MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 1785

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 1785

583 từ · ~3 phút đọc

“Mọi việc đều đã qua rồi, anh không nên tức giận, em cũng không làm sai việc gì cả!”

Vân Thi Thi ngừng một chút, lại nói: “Hơn nữa, công việc của anh bận như vậy, nhỡ như gọi điện đến lúc anh đang bận thì có phải là làm phiền anh rồi không?”

“Cô bé ngốc!”

Mộ Nhã Triết cốc đầu cô một cái, gằn từng chứ: “Em nhớ kĩ, mọi việc trên đời không có gì quan trọng hơn em!”

Vân Thi Thi giật mình.

Anh nói những lời này, mặc dù giọng điệu ngang ngạnh khó ưa nhưng lại làm cho cô cảm thấy ấm áp trong lòng.

Anh nói: Mọi việc trên đời không có gì quan trọng bằng cô!

Thì ra trong lòng của người đàn ông này, cô quan trọng như vậy, hơn cả sự nghiệp, hơn luôn bất cứ thứ gì trên đời này.

Nghe anh nói như vậy trong lòng cô như nếm được mật ngọt.

Vân Thi Thi mím môi cười trộm.

Mộ Nhã Triết nhìn thấy nụ cười này, cảm thấy giống như một chú mèo nhỏ được cá vậy, nhịn không được đưa tay nhéo nhéo má của cô: “Đang cười trộm cái gì hả cô ngốc!”

Vân Thi Thi nhẹ cắn tay anh, hờn dỗi nói: “Được rồi. Đừng giận nhé! Lần sau em sẽ chú ý. Em cam đoan!”

Lời này nghe có vẻ ổn!

Mộ Nhã Triết nói: “Về sau nhớ kỹ là được rồi. Cứ coi như lần này em quên gọi điện cho anh, nhưng xảy ra va chạm giao thông, em ít nhất cũng phải gọi điện báo cảnh sát trước chứ? Rốt cuộc là “cái đầu nhỏ” của em đang nghĩ cái gì lúc đấy thế?”

“Lúc đó em thấy người bị đụng nằm ngã ra đất, nhìn rất thảm, em sợ là tai nạn chết người nên nghĩ phải mau đưa vào viện.”

Mộ Nhã Triết “…”

“Sau đó thì em mới báo cảnh sát, kết quả điện thoại di động lại bị bọn họ gạt rơi xuống đất làm bể mất.”

Vân Thi Thi nói, ai oán mà thở dài một cái.

“Em…”

Mộ Nhã Triết hết nói nổi, trầm mặc một lúc lâu, thở dài nói: “Cô gái ngốc. Anh thấy em thật hết thuốc chữa!”

“Này này, không cho phép đả kích như vậy! Em ngốc chỗ nào chứ? Em mà ngốc thì sao có thể đẻ ra được bảo bối Hữu Hữu thông minh như vậy?”

“IQ của Hữu Hữu là do thừa hưởng gen di truyền ưu tú từ anh. Còn sự thông minh của em mời tham khảo Tiểu Dịch Thần.”

Mộ Nhã Triết nói toạc ra sự thật.

Vân Thi Thi “…”

Lẽ nào thật sự là như vậy sao?

Vân Thi Thi đáng yêu khịt khịt mũi, rõ ràng là bị đả kích không hề nhẹ.

Mộ Nhã Triết cười, bỗng nhiên ngẩng đầu, vuốt tóc mềm của cô: “Nhưng mà, như vậy cũng tốt.”

“Tốt?”

Vân Thi Thi cảm thấy khó hiểu: “Tốt chỗ nào?”

Mộ Nhã Triết ôn nhu nói: “Em ngốc một chút, cũng hay!”

Cô cảm thấy hơi dở khóc dở cười!

“Anh thích em ngốc nghếch sao?”

“Ừ.”

Cô cảm thấy ngạc nhiên hơn: “Vì sao?”

“Bởi vì, em càng ngốc bao nhiêu thì mới càng cần anh hơn bấy nhiêu!”

Mộ Nhã Triết nhẹ nhàng xoa gò má của cô, trong ánh mắt biểu hiện sự thương yêu cưng chiều, khiến cho cô càng cảm thấy ấm áp hơn.

Anh thích cảm giác mỗi khi cô dựa dẫm vào anh.

Trước đây anh luôn cảm thấy việc phụ nữ thông minh một chút thì tương đối tốt.