MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 1801

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 1801

480 từ · ~3 phút đọc

Sau khi đến thủ đô, cô ta chạy theo mốt, dùng di động, thậm chí học được Microblogging.

Microblogging chú ý đến tài khoản của Cố Tinh Trạch, nhìn anh ta nhiều lần thân mật với Vân Thi Thi, trong lòng kích động vạn phần.

Xem ra tình cảm của hai người không tệ!

Vừa ghen tị cô ta vừa chờ mong, tiệc đính hôn lần này Cố Tinh Trạch có thể đến hay không!

Nếu đến, cô ta nhất định phải ngồi bên cạnh thần tượng, cho dù chỉ gần gũi một chút, cô ta cũng cảm thấy vô cùng hài lòng.

Đương nhiên, những chuyện này đều là suy nghĩ linh tinh, nhỡ đâu người không đến, như vậy chỉ còn lại mất mát!

Chỉ là trời đã định trước, lần này Vân Cầm Lệ phải thất vọng rồi!

Vân Thi Thi không mời Cố Tinh Trạch.

Kỳ thật cô định mời Cố Tinh Trạch, nhưng mà nghĩ đến cảm nhận của Mộ Nhã Triết, cô liền buông tha.

Anh không thích anh ta, cô nghĩ đến cảm nhận của anh cho nên duy trì khoảng cách.

…

Vân Thi Thi ngồi phi cơ, dẫn đầu đến đảo nhỏ.

Sau khi phi cơ hạ cánh xuống sân bay, liền có vệ sĩ che chở đưa cô đến địa điểm đã đặt.

Nhưng mà sau khi cô lên xe, vệ sĩ vậy mà che mắt cô lại, khi cô bất an hoài nghi, người nọ lại nói, đây đều là ý của ông chủ.

Ông chủ, chắc là chỉ Mộ Nhã Triết rồi!

Người này, rốt cuộc muốn làm chuyện ra vẻ huyền bí gì?

Vân Thi Thi nghi hoặc nhưng lại không nói gì nữa, mặc cho bọn họ che mắt cô lại.

Lúc xuống xe, cả đường đi cô được người ta cẩn thận dẫn vào bên trong.

Mới vừa vào cửa, tiếng giày cao gót thanh thúy va chạm vào mặt đá cẩm thạch, nháy mắt nhắc nhở cô, giờ phút này đang ở chỗ nào.

“Có thể tháo ra được chưa?”

Cô thấp giọng hỏi, trước mắt đều tối đen, không nhìn thấy được gì cả, làm cô có cảm giác bất an.

Người bên cạnh lạnh lùng lộ ra cung kính nói: “Thật có lỗi, cô đợi một lát, đi theo tôi lên lầu.”

Đột nhiên lại còn nhắc nhở cô: “Cẩn thận bậc thang.”

Cứ như vậy, nhân viên đỡ cô đi lên đến tầng 4.

Mơ mơ màng màng không biết mình đi bao nhiêu tầng, rốt cuộc cũng đứng trước một cánh cửa.

Sau khi vệ sĩ đưa cô vào phòng, liền lặng lẽ lui ra ngoài, đóng cửa lại lui xuống.

Hai tay Vân Thi Thi vung vẩy trong không trung một lúc lâu, lúc này mới ngơ ngẩn tháo dây lụa bịt mắt xuống.

Nhưng mà cô vừa mới tháo xuống mở to mắt ra nhìn, trong nháy mắt trước mặt được trang trí đẹp đẽ thanh lịch quý giá, cô hoàn toàn bị mê hoặc!