MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 270

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 270

374 từ · ~2 phút đọc

Cậu nâng mi lạnh lùng nhìn Mộ Nhã Triết, nét mặt không đổi kéo chăn qua một bên, xoay người xuống giường, chậm rãi đi tới bên cửa sổ, khoanh tay.

“Sao chú lại ở đây? Lúc này chẳng phải nên ở nhà với vợ chưa cưới của mình sao? Cứ luôn dây dưa không rõ với mẹ tôi, thật đáng ghét.”

Vừa lên tiếng đã đầy châm chọc.

Đối với giọng điệu lạnh lùng hờ hững của cậu, Mộ Nhã Triết không hề ngạc nhiên.

Đứa bé này, quá nhạy cảm, cẩn thận dè dặt che giấu mặt yếu ớt nhất của bản thân.

Mộ Nhã Triết thấy cậu dựa vào tường, như thể lúc này bức tường ấy chính là chỗ dựa của cậu.

“Chú rất đắc ý đúng không?”

Mộ Nhã Triết nhìn về phía cậu, đuôi lông mày khẽ nhếch.

Cậu nhóc ngậm chặt môi, giờ phút này cậu cực kì giống con thủ nhỏ mất khống chế, không hề có cảm giác an toàn. Cậu ôm chặt cánh tay, cố kiềm nén tất cả oán giận bất an, lặp lại câu nói một lần nữa: “Ở trước mặt tôi bắt nạt mẹ tôi, chú rất đắc ý sao?! Mộ Nhã Triết?”

Cậu gọi thẳng tên của anh, Mộ Nhã Triết nghe thấy nhưng không nổi giận, chỉ cong môi chầm chậm nói: “Dựa theo vai vế, cháu phải gọi chú một tiếng cha chứ.”

“Cha?” Mắt của Vân Thiên Hữu mở to: “Dựa vào đâu?”

Mộ Nhã Triết nói: “Dựa vào, trên người con chảy dòng máu của chú, đáp án này, đủ chưa?”

Hai cha con, một lớn một nhỏ, lại tạo nên tình cảnh cực đoan như nước với lửa.

Ánh mắt Vân Thiên Hữu lạnh đi: “Đủ sao? Thiếu!”

Cậu bỗng ngẩng cao cắn, đôi mắt nhìn thẳng người đàn ông điển trai, giọng nói non nớt lộ ra sự kiên định: “Chú cho là, giữa chúng ta có quan hệ máu mủ thì tôi phải gọi chú một tiếng ‘cha’ sao? Năm nay tôi sáu tuổi, sáu tuôi! Sáu năm qua, chúng ta đã từng gặp mặt chưa? Chú đã từng làm trách nhiệm của một người cha chưa? Giờ vô duyên vô cớ xuất hiện, muốn tôi nhận chú làm cha?”

Cậu nói, thân thể mơ hồ run rẩy.