MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 347

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 347

464 từ · ~3 phút đọc

Xe từ từ dừng ở hội sở tư nhân.

Cố Tinh Trạch thu xếp cho Vân Thi Thi ở đại sảnh, rồi vội vã đi đến phòng lô khách quý.

Vân Thi Thi dự định ở đại sảnh chờ anh.

Tiện thể nhìn ngắm khung cảnh xung quanh.

Qua một lúc, Lý Lan mang theo túi hồ sơ đi đến, vừa bước vào đại sảnh, khóe mắt nhìn thấy một bóng dáng yểu điệu đang ngồi một mình trong góc.

Cô không nhịn được nhìn kĩ lại, kinh ngạc phát hiện, đúng là Vân Thi Thi, vì vậy mỉm cười đi tới.

Vân Thi Thi yên lặng ngồi trên ghế sô pha, trong tay cầm một quyển tạp chí đang xem, từ xa nhìn lại, bóng lưng gầy lẻ loi một mình, dưới ánh đèn lại tỏa ra sự điềm tĩnh xinh đẹp.

Lý Lan không ngờ có thể thấy cô ở đây.

Trong bụng thầm thở dài một tiếng, bước tới trước ghế sô pha, Lý Lan ngồi xuống cạnh cô, khẽ đẩy cô một cái.

Có lẽ là động tác hơi đột ngột, Vân Thi Thi đang đắm chìm trong cuốn báo bị kinh sợ, đầu vai rụt lại chút, rồi mới khôi phục tinh thần.

Ngẩng đầu lên thấy là Lý Lan, ánh mắt không khỏi ngơ ngác.

Lý Lan cười hỏi: “Sao cô lại ở đây?”

“À…” Vân Thi Thi mê man nhìn cô, vẫn chưa phản ứng kịp: “Sao cô lại ở đây vậy?”

“Tôi vừa xong việc, đến dùng cơm, còn cô?”

“Tôi…”

Vân Thi Thi giật mình, hơi hoảng hốt, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ mới phát hiện sắc trời đã tối, bởi vậy không ý thức được trong bụng có cảm giác đói.

Lúc này cô mới nhận ra tròn một ngày đêm cô chưa ăn uống gì.

Nghĩ vậy, bao tử lại đúng lúc phát ra tiếng rên rỉ. Vân Thi Thi quẫn bách, Lý Lan nghe thấy, bật cười: “Đói bụng đúng không? Cùng dùng bữa nhé.”

Cô chậm rãi gật đầu: “A? Mộ Nhã Triết đâu? Anh ấy cũng ở đây sao?”

“Hành trình của tổng giám đốc luôn thay đổi, tôi không rõ lắm.” Lý Lan hơi dừng lại, nói tiếp: “Cô tìm ngài ấy có chuyện gì không?”

Vân Thi Thi chợt nhớ tới hôm qua Mộ Nhã Triết đi mà không chào, nhất thời tức giận, vì vậy lắc đầu, bỗng nhếch nhếch khóe môi, mở miệng nói: “Tôi đói bụng, muốn ăn chút gì đó.”

Hình như thật sự rất đói, thế nên vừa dứt lời, bao tử lại vang lên tiếng “ùng ục”.

Vân Thi Thi luống cuống ôm bụng, thấy hơi xấu hổ, Lý Lan nhạy bén nhìn thấy, cười: “Xem ra là đói lắm đây.”

Gò má của Vân Thi Thi hơi phiếm hồng.

Đáy lòng không khỏi hơi tủi thân.

Sao Cố Tinh Trạch đi lâu vậy chứ.