MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 502

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 502

467 từ · ~3 phút đọc

“Nhưng mà… Bọn họ đều nói em là kẻ trộm!” Vân Thi Thi che mắt lại, khóc òa lên.

Dường như trở lại trong cô nhi viện mười mấy năm trước, cô bị đám trẻ vây quanh, kinh hồn bạt vía mà nghe những lời chỉ trích xoi mói lạnh lùng kia.

Trí nhớ bị đè nén mười mấy năm bỗng chốc thoát khỏi lồng giam, những lời nói độc ác kia quanh quẩn bên tai, những khuôn mặt lạnh lùng ác độc kia dường như hiện lên ngay trước mắt, những tiếng chửi rủa, tiếng đấm đá lần lượt vọng về, giống như đang đâm từng nhát dao vào trong lòng cô, liên tục hành hạ cô.

Âm thanh ồn ào bên tai khiến cô không chịu nổi, Vân Thi Thi dùng tay ra sức che lỗ tai, gần như không thể hít thở nổi, lớn tiếng khóc lên: “Tôi không phải là kẻ trộm! Tôi thật sự không phải là kẻ trộm, Mộ Uyển Nhu mới là kẻ trộm, cô ta trộm đồ của tôi! Đó là đồ của tôi…”

Tần Chu ngẩng đầu nhìn bốn phía, lại thấy mấy nhân viên phục vụ vây quanh đều đang hết sức lúng túng, nụ cười lịch sự ban đầu cũng dần trở nên cứng nhắc, hai bên nhìn nhau hồi lâu, thấy ánh mắt nghi ngờ của Tần Chu thì lắc đầu một cái, bọn họ cũng chỉ vừa mới tới, căn bản không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì.

Lúc nghe thấy tiếng động chạy tới, Vân Thi Thi đã mất hồn mất vía, cứ lẩm bẩm một mình như thế này rồi.

Tần Chu lại cúi đầu, nhìn Vân Thi Thi đang nhắm chặt hai mắt, toàn thân không ngừng run rẩy, cả người quỳ trên sàn, co rụt người lại, đầu vai rung rung, dáng vẻ tuyệt vọng như vậy khiến cho Tần Chu không tránh khỏi đau lòng.

Anh ta không biết là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi đến mức hoảng loạn này của cô, anh ta cũng không kiêng dè gì nữa, đưa tay ra ôm lấy bả vai cô, kéo cô vào trong ngực.

Bàn tay nhẹ nhàng che trên đầu cô, chậm rãi vuốt ve mái tóc cô. Anh ta cúi đầu, dịu dàng an ủi: “Thi Thi, anh tin em, đừng sợ, anh ở đây!”

Vân Thi Thi cắn chặt răng, bên tai truyền đến tiếng ồn gần như muốn phá thủng màng nhĩ của cô.

Những âm thanh sỉ nhục kia đã bị lãng quên nhiều năm, giờ phút này đều lần lượt ùa về, không ngừng hành hạ cô.

Nếu như lúc đầu có một người đứng ra nói rằng tin tưởng cô, che chở cho cô, chắc chắn sẽ không có tình cảnh ngày hôm nay.