MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 73

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 73

716 từ · ~4 phút đọc

Một cái tát, cô hoàn trả gấp mười lần.

Một cái tát vang dội, không chút nương tay, trong lúc nhất thời Vân Na trở tay không kịp. Nhưng mà Vân Thi Thi vẫn không có dự định cứ thế buông tha cho cô ta, “Chát” lại hạ xuống một bạt tay, điểm mấu chốt của cô là muốn trái phải đối xứng.

Như thế rất tốt, hai bên gò má rõ ràng in dấu năm ngón tay, gương mặt xinh đẹp trong nháy mắt bị phá huỷ.

Vân Na thẹn quá thành giận! Cô ta luôn lấy gương mặt xinh đẹp này mà kiêu ngạo, bình thường đều rất che chở, bây giờ Vân Thi Thi làm tổn thương gương mặt của cô ta, cô ta thật hận không thể bóp chết tiện nhân này!

Cô ta xông lên đánh cô, nhưng Vân Thi Thi vẫn nắm chặt cổ tay cô ta, bẻ ngược ra sau, Vân Na “Gào” lên một tiếng, liền túm lấy tóc cô.

“Các con đang làm gì vậy hả?” Ở cửa truyền đến tiếng gầm giận dữ.

Vân Nghiệp Trình đứng ở cửa, nhìn cảnh hỗn loạn trong phòng khách, tức giận đến đỏ mặt.

“Tất cả dừng tay cho tôi! Từng đứa từng đứa đều muốn tạo phản sao?”

“Cha!” Vân Thi Thi thấy ông trở về, lập tức che giấu vẻ mặt vốn âm lãnh không còn chút vết tích, nháy mắt, trên mặt lại hiện ra sắc mặt oan ức. “Vân Na cô ấy rất quá đáng…”

Vừa nói, cô còn làm bộ khóc nức nở vài tiếng, giống như chịu uất ức vô cùng lớn.

Vân Na choáng váng.

Với tính tình Vân Thi Thi trước đây, bị đánh gãy răng cũng phải cố gắng ngậm máu, uất ức lớn hơn nữa cũng chưa bao giờ kể khổ với Vân Nghiệp Trình.

Bây giờ lại học được cách giả bộ làm người vô tội?

Vân Na tức giận, hiện tại trên mặt cô ta còn rát đây này! Rốt cuộc là ai quá đáng?

Cô yếu đuối không nơi nương tựa, chân thực, lập luận sắc sảo, thấy mà yêu, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu như vậy, bất cứ người nào nhìn thấy cũng sẽ đau lòng.

Vân Nghiệp Trình nhìn thấy mà tan nát cõi lòng, đôi mắt tàn nhẫn nhìn về phía Vân Na, mắt trợn lên làm cho cô ta giật mình.

Nghe thấy có chút kỳ quái, Lý Cầm đi ra khỏi phòng thì trông thấy trận chiến này.

Thấy trên mặt con gái có dấu tay, một dấu lại một dấu sưng lên.”Mẹ! Tiện nhân này đánh con? Còn mắng con là tiện nhân.”

“Cô nói ai là tiện nhân?!” Lý Cầm nghe vậy giận dữ, ngược lại chỉ vào Hữu Hữu rống to với Vân Thi Thi: “Nhà họ Vân sẽ không nhận hai đứa con hoang như các người, cũng sẽ không nuôi đứa con gái bất hiếu như cô!”

Vân Thi Thi cười khẩy.

Hữu Hữu đi lên phía trước dắt tay Vân Thi Thi, quay đầu nhìn Vạn Phương, gương mặt nhỏ nhắn đẹp trai đáng yêu lộ ra nụ cười sâu xa mê người.

“Dì à, dì yên tâm, mẹ có con nuôi rồi, không cần các người bận tâm. Có tiền, chẳng thà nghĩ cách làm thế nào chăm sóc gương mặt đó thật tốt đi!”

Lý Cầm nghe vậy, tức khắc quẫn bách che mặt, câm hận nghiến răng nghiến lợi. Vốn dĩ gương mặt bà ta đẹp động lòng người, nhưng mà sau khi sinh Vân Na, trên mặt có nếp nhăn lúc mang thai, hơn nữa đã trung niên, từ lâu vẻ ngoài đã không còn nét đẹp như thời thanh xuân. Dù có chăm sóc thẩm mỹ thế nào cũng chẳng ăn thua gì. Hữu Hữu mở miệng nói lời độc ác có thể nói là đâm trúng chuyện đau lòng của bà ta.

Đứa nhỏ này, tuổi còn nhỏ, gương mặt nhỏ sáng sủa coi như đơn thuần đáng yêu, nhưng lại có thể mở miệng nói ra lời ác độc đến vậy!

Bà ta nghẹn họng không nói ra lời: “Cháu…”

Hữu Hữu ngẩng gương mặt nhỏ lên, kéo kéo ống tay áo Vân Thi Thi, giọng nói non nớt lộ ra hồn nhiên vô hại: “Mẹ, mẹ có biết ‘Buồn nôn mẹ nó’ với ‘Buồn nôn’ mở cửa có ý gì không?”