MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 773

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 773

487 từ · ~3 phút đọc

Dù là mặt mày, hay là mũi, miệng, Mộ Uyển Nhu trước mắt, và Khuynh Thành trong trí nhớ, không có chỗ nào giống nhau.

“Ông nội, ông đang nhìn cái gì vậy?” Mộ Uyển Nhu không khỏi sờ sờ mặt mình, còn tưởng rằng trên mặt có thứ gì.

Mộ Thịnh nói: “Ông chỉ đang nhìn, cháu và mẹ cháu, có lớn lên giống hay không.”

Mộ Uyển Nhu ngẩn ra, trong lòng hốt hoảng một phen, trên mặt lập tức miễn cưỡng cười vui nói: “Không giống sao? Làm sao có thể? Mới trước đây, mọi người đều nói cháu rất giống mẹ mà.”

“Không giống.”

Mộ Thịnh chậm rãi nhắm mắt lại, giọng nói và dáng điệu Mộ Khuynh Thành hiện lên rõ ràng trong đầu.

Dù là ngũ quan, hay là giọng nói, dù đã hai mươi năm qua đi, ông vẫn có ấn tượng sâu sắc như cũ.

Mộ Khuynh Thành là vui vẻ không thể xóa nhòa trong ký ức của ông ta, cũng là niềm đau không thể xóa nhòa nhất.

Cái chết của cô, là đả kích rất lớn với ông ta, Mộ Thịnh từng vì thế mà không gượng dậy nổi, bệnh lâu trên giường, khó lòng tỉnh táo sau nỗi đau mất đi con gái yêu.

Tươi cười trên mặt Mộ Uyển Nhu không khỏi cứng ngắc: “Ông nội, ông còn nhớ rõ dáng vẻ của mẹ sao?”

“Đương nhiên nhớ rõ, không thể quên giọng nói và dáng điệu của con bé.”

Mộ Thịnh thở dài một tiếng.

Ngoài cửa, người giúp việc nhẹ nhàng gõ cửa: “Ông chủ, thuốc đã nấu xong.”

Mộ Uyển Nhu lập tức giương giọng: “Vào đi!”

Nói xong, thì người giúp việc bưng thuốc đi vào thư phòng.

Mộ Thịnh lại xoay mặt nói: “Bưng thuốc đi thôi, mùi khó ngửi muốn chết.”

Người giúp việc nở nụ cười cứng nhắc, lập tức cung kính mà nói: “Lão gia, thuốc này không thể người ngày nào, uống vào…”

“Tôi bảo cậu bưng xuống đi, cậu không nghe thấy sao?!” Bỗng nhiên Mộ Thịnh tức giận vỗ bàn, giận dữ như vậy, giọng nói khiến cả thư phòng cũng run rẩy theo.

Người giúp việc sợ tới mức suýt nữa dưới chân mềm nhũn, quỳ xuống.

Mộ Uyển Nhu nói: “Được rồi, anh đi xuống đi.”

“Cô chủ, thuốc…”

“Đi đi, tôi sẽ khuyên ông nội uống, anh đi xuống trước đi, miễn cho ông nội tức giận.” Mộ Uyển Nhu vẫy vẫy tay.

Người giúp việc cung kính lui xuống, đóng cửa.

Mộ Thịnh quay đầu, ngó ra ngoài cửa sổ, hai mắt dần dần trống rỗng: “Uyển Nhu, bưng thuốc đi, ông không uống.”

“Ông nội, ông lại vậy rồi. Thuốc này tuy thấy có vẻ đắng, nhưng thuốc đắng dã tật có lợi cho bệnh, uống vào tóm lại có lợi với thân thể của ông.” Mộ Uyển Nhu đi đến bên cạnh ông ta, tay nhẹ nhàng đặt trên mu bàn tay của ông ta, kiên nhẫn khuyên giải an ủi.