MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận XươngChương 956

Một Thai Hai Bảo, Giám Đốc Hàng Tỷ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 956

516 từ · ~3 phút đọc

Anh đã từng thề hứa, hứa sẽ yêu thương cô một cách danh chính ngôn thuận.

Sau mỗi lần thân mật, cô liền nhìn thấy trong mắt anh, yêu thương kia một chút cũng không hề giả dối.

Chẳng lẽ, những cái đó đều để gạt người?

Vì cô làm những chuyện kia cũng chỉ để lừa gạt tình cảm của cô sao?

Không phải đâu?

Lời nói có thể lừa gạt chân tình.

Nhưng tình cảm ở trong mắt anh, dù thế nào cũng không thể lừa gạt người khác được.

Cô coi anh là toàn bộ thế giới.

Mà anh lại dùng toàn bộ thế giới đó tới bảo vệ cô.

Đã như thế, cô dựa vào cái gì mà nghe lời nói từ một phía rồi nghi ngờ anh?

Vân Thi Thi mặt không chút thay đổi, xoay người, vẻ mặt hả hê nhìn Lục Cảnh Điềm, cười lạnh.

Thấy cô thẹn quá hóa cười, Lục Cảnh Điềm có chút kinh ngạc giật mình: “Thực mệt thay cô da mặt dày, vậy mà còn hèn hạ đến mức này, cô còn không biết xấu hổ hay sao mà còn cười?”

Trong mắt Vân Thi Thi lộ ra sự khinh thường, lạnh nhạt nói: “Lục Cảnh Điềm, người đáng thương nên là cô mới phải?”

“Cái gì!?”

“Mộ Nhã Triết đối với tôi như thế nào, cô hiểu rõ sao? Tình cảm của anh ấy giành cho tôi là gì cô biết sao?”

Lục Cảnh Điềm nghẹn lời:”…”

Khóe môi Vân Thi Thi khẽ nhếch lên tạo thành một vòng cung khiến Lục Cảnh Điềm vô cùng chói mắt.

“Thích cùng yêu khác nhau. Yêu là vô điều kiện tin tưởng, cho nên, tôi tin tưởng anh ấy. Còn cô, cô là ai? Cô có tư cách gì mà ở đây châm ngòi ly gián!?”

Lục Cảnh Điềm giận quá thành cười: “Châm ngòi ly gián? A ha ha! Cô thật sự rất đáng thương, xem ra cô chưa thấy quan tài chưa đổ lệ rồi! Tôi thật sự chờ mong, ngày nào đó cô bị vứt bỏ, hẳn sẽ rất chật vật nghèo túng đi!”

“Được, vậy thì mỏi mắt chờ mong.” Vân Thi Thi vân đạm phong khinh* nói.

Thấy cô nói như vậy, tươi cười trên mặt Lục Cảnh Điềm có chút cứng nhắc, có chút thẹn quá hóa giận.

Thấy Vân Thi Thi nhẹ nhàng thản nhiên cười, xoay người rời đi.

Cô ta xiết chặt quả đấm, trong lòng như bùng phát một ngọn lửa vô danh, bị lửa giận bức đến mất lý trí, cô ta bước lên trước hai bước, một phát túm chặt lấy cánh tay Vân Thi Thi!

“Không cho phép đi! Tôi cho cô đi sao? Tôi còn chưa nói xong đâu!”

Vốn dĩ muốn hung hăng nhục mạ cô ta một phen, nhưng trái lại lại bị sỉ nhục, Lục Cảnh Điềm đầy một bụng oan ức không thể phát tiết.

Vân Thi Thi bị cô ta dùng lực kéo lại liền ngã nhào trên mặt đất.

Lục Cảnh Điềm lạnh lùng mắng một câu, sau đó liền xoay người đè lên người cô, giống như người đàn bà chanh chua điên cuồng quăng cho cô mấy cái tát.