MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMr.Bu Không Phải Idol Của TôiChương 20

Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi

Chương 20

400 từ · ~2 phút đọc

Công Viên Bút Sơn ở Cổ Lãng Tự ban ngày thì hoang vắng, đếm đến lại càng âm u. Đợt đó tôi tham gia một hoạt động có tên” Ai to gan hơn”, một nam một nữ phải cùng vào công Viên buổi tối để chụp ảnh “ tự sướng“. Cuối cùng tối hôm đó, chàng trai cùng đội của tôi bỏ cuộc, tôi quyết định quay về. Gió đêm thổi qua tai mang theo âm thanh khóc nức nở của ai đó. Tôi sợ hĩa tới mức đông cứng cả người lại, ngồi thụp xuống, vội vã lôi điện thoại ra cấp cứu. Tay run lập cập thế nào, tôi lại gọi vào số của Mr. Bu. Đang định cúp máy thì anh đã bắt máy rồi, “ A lô? “.Hình như anh vẫn còn ngái ngủ, giọng nói có chút mơ hồ, mông lung. “ Em đang ở công Viên Bút Sơn, đáng sợ quá, anh đến đón em được không?”Thực ra khi đó tôi và anh không tính là thân thiết, mới chỉ gặp nhau có hai lần mà thôi. Chắc chắn là anh không lưa số của tôi vào điện thoại. Nhưng rất nhanh, anh đã gọi tên tôi. Giây phút ấy, nước mắt tôi bỗng trào ra, khóc nức nỡ, ' Liệu em có chết ở đây không? Anh mau đến cứu em đi! “.Mr. Bu không trả lời, cũng không cúp máy, sau đó, tôi nghe thấy từng nhịp thở gấp gáp trong điện thoại. Anh đang chạy. Cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn không sao quên được âm thanh thở gấp của anh hôm đó. Khi Mr. Bu chạy tới trước mặt, tôi liền đứng dậy, đôi chân tê cứng, tôi đứng cũng không vững nữa, ngã nhào vào lòng anh, nước mắt nước mũi thấm ướt lem nhem trên Áo anh. Sau đó, anh hỏi tôi, “ Khi đó sao em lại có số điện thoại của anh? Em thầm mến anh từ lâu rồi đúng không? “.Tôi hỏi lại, “ Lúc ấy anh nhận giọng em nhanh thế? Anh thầm mến em lâu rồi đúng không? “.Thực ra sâu thẳm trong trái tim, tôi có chút sợ hãi. Nếu lúc đó tôi không lỡ tay gọi cho anh, chúng tôi liệu có đi đến ngày hôm nay không? Sai một ly, đi ngàn dặm. Thực ra, tôi rất may mắn!