MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Ngọt NgàoChương 7: Giáng sinh sớm

Mùa Đông Ngọt Ngào

Chương 7: Giáng sinh sớm

631 từ · ~4 phút đọc

Đêm Giáng sinh đang đến gần, thành phố được trang hoàng bằng những dây đèn màu rực rỡ, những cây thông cao lớn đặt ở quảng trường và cửa hàng. Không khí đông về đêm mang chút lạnh, nhưng cũng ngập tràn niềm vui, ánh sáng và âm nhạc du dương. Linh bước ra phố, áo khoác dày và khăn quàng quấn quanh cổ, tay cầm túi quà nhỏ. Cô cảm thấy háo hức, bởi hôm nay là một ngày đặc biệt – Minh đã hứa dẫn cô đi dạo và chuẩn bị một điều gì đó bất ngờ.

Khi Linh đến quán cà phê quen thuộc, Minh đã đứng đợi sẵn, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Chào Linh, hôm nay cậu có rảnh không? Mình có một vài thứ muốn chỉ cho cậu.” Linh cười, ánh mắt long lanh: “Có chứ, mình tò mò quá rồi.”

Họ đi dạo qua những con phố ngập ánh đèn, từng bước chân vang lên trên mặt đường ẩm, phản chiếu ánh sáng lung linh từ những dây đèn Giáng sinh. Minh dẫn Linh đến một khu vườn nhỏ gần quảng trường trung tâm, nơi những cây thông nhỏ được trang trí bằng những quả châu đủ màu, đèn nhấp nháy theo nhịp điệu nhạc Giáng sinh.

Minh cười nhẹ, nhấc tay chỉ lên bầu trời đầy sao: “Hôm nay, mình muốn tạo một Giáng sinh sớm cho cậu. Không cần quà cáp lớn, chỉ là khoảnh khắc này, để chúng ta cùng nhau tận hưởng.” Linh cảm thấy tim mình nhảy lên, nụ cười tự nhiên xuất hiện trên môi. Cô chưa từng trải qua một Giáng sinh nào ấm áp đến vậy.

Họ cùng nhau ngắm nhìn những ánh đèn lung linh, Minh kể về những kỷ niệm Giáng sinh tuổi thơ, về những mong ước nhỏ bé nhưng ấm áp. Linh cũng chia sẻ những cảm giác cô từng có về mùa đông – những ngày lạnh lẽo, những lần đi bộ dưới mưa tuyết, và cả những giây phút cô đơn mà bây giờ đã dần biến mất nhờ Minh.

Đến một góc vườn, Minh bất ngờ rút ra hai chiếc mũ len màu đỏ và đưa cho Linh một chiếc: “Đội đi, trông sẽ giống như những chú tuần lộc nhỏ, hehe.” Linh bật cười, đội lên đầu, và cả hai cùng cười khúc khích. Tiếng cười vang lên giữa không gian đầy ánh sáng, khiến mùa đông bớt lạnh và lòng người ấm hơn.

Minh nắm tay Linh, ánh mắt dịu dàng: “Cậu biết không, mỗi lần nhìn thấy cậu cười, mình cảm thấy mùa đông không còn lạnh lẽo nữa.” Linh đỏ mặt, nhưng không rút tay ra, mà siết nhẹ như đáp lại tình cảm của anh. Một cảm giác an yên tràn ngập trong cô, vừa dịu dàng vừa nồng ấm.

Họ cùng nhau viết những lời ước nhỏ vào các mảnh giấy và treo lên cây thông, chia sẻ những mong muốn thầm kín. Linh viết: “Ước cho một mùa đông ấm áp, tràn ngập tiếng cười bên Minh.” Cô thầm cười, lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc kỳ lạ.

Đêm Giáng sinh sớm ấy kết thúc, nhưng khoảnh khắc ấy in sâu trong trái tim Linh. Cô biết rằng mùa đông năm nay sẽ thật đặc biệt – không chỉ bởi những ánh đèn lung linh hay những ngày tuyết rơi, mà bởi có Minh bên cạnh, cùng chia sẻ những niềm vui nhỏ bé nhưng tràn đầy ấm áp.

Khi rời khu vườn, tay trong tay, Linh và Minh bước đi giữa những con phố mùa đông, ánh sáng đèn phản chiếu trên mặt đường ẩm, và trong lòng cả hai, mùa đông không còn lạnh lẽo mà trở nên dịu dàng, rực rỡ và đầy hi vọng.