Gió núi vẫn thổi dữ dội, làm hàng vạn dải lụa đỏ trên cây Thước tung bay cuồng loạn. Chúng như những ngọn lửa bùng cháy, như những mạch máu đang sôi sục, quấn quanh thân cây cổ khổng lồ, vị thần bảo hộ của ngọn núi này.
Âm thanh leng keng của những chuỗi bạc va chạm vào nhau vang lên không ngừng, tựa như vô số lời nguyện ước nhỏ bé đang hòa vào nhau trong gió.
Khương Thư ngẩng đầu nhìn cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa linh thiêng ấy, không khỏi khẽ cười cảm thán. Giọng cô bị gió cuốn đi, nghe mơ hồ như đang tan trong không khí:
“Những dải lụa đỏ này… là để cầu duyên à?”
Nghe vậy, chú La bật cười sảng khoái, những nếp nhăn trên gương mặt rám nắng cũng giãn ra. Ông bắt chước dáng vẻ uyên thâm của mấy người làm công tác văn hóa, vuốt cằm ra chiều nghiêm túc , dù cằm chẳng có lấy một sợi râu.
“Ha ha, cô Khương à, cô đoán gần đúng rồi đấy!” Ông nói to, át cả tiếng gió.
“Cây Thước này là thần thụ bảo hộ của bản làng chúng tôi, linh thiêng lắm! Các cụ bảo rằng hạt giống của nó là từ trời rơi xuống – giống tiên thụ đó! Tổ tiên lập miếu thờ, cầu cây phù hộ cho dân làng mưa thuận gió hòa, người vật đều bình an, không bệnh không tai.”
Ông dừng lại một chút, ánh mắt khẽ hướng lên những dải lụa đỏ đang tung bay, ánh nhìn bỗng trở nên thành kính. Rồi ông quay sang Khương Thư, giọng nói lại mang chút hóm hỉnh, chân chất mà người miền núi vẫn có, ánh mắt lấp lánh trêu ghẹo:
“Nhưng mà cô nói cầu nhân duyên cũng chẳng sai đâu! Biết đâu phúc khí trong đó lại bao gồm cả chuyện tình cảm ấy chứ! Thành tâm thì tất linh mà! Nếu cô Khương có mong muốn gì, sao không thử xem?”
Giọng ông nửa đùa nửa thật, nhưng lại không hề khiến người ta thấy sỗ sàng. Trái lại, lời nói ấy toát lên sự tôn kính tự nhiên dành cho tín ngưỡng cổ xưa – vừa thuần khiết, vừa bao dung.
Khương Thư bật cười, ánh mắt lại hướng về những dải lụa đỏ đang bay phần phật trong gió.
Gió núi thổi mạnh, khiến những dải lụa đỏ tung bay như vô số lá cờ nhỏ đang gửi gắm lời nguyện của con người lên trời cao. Sau khi được nghe lời giải thích của chú La, cô giơ máy ảnh lên trước ngực.
Cô thay đổi góc chụp, khi thì hướng ống kính vào thân cây cổ xù xì rối rắm như rồng uốn lượn, khi lại kéo xa để bắt trọn toàn cảnh: cây cổ thụ trĩu đầy lời cầu nguyện, đắm mình trong ánh nắng, giữa vùng núi bao la.
Tiếng màn trập “rắc” khẽ vang lên, hòa cùng tiếng gió và tiếng bạc va nhau lách tách.
Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ, rất nhẹ nhưng không thể bỏ qua, khiến sống lưng cô khẽ rùng mình.
Như có ai đó đang nhìn. Một ánh mắt trầm tĩnh, sâu lắng, gần như muốn xuyên thấu qua da thịt để nhìn vào tận bên trong cô.
Khương Thư khựng lại, động tác bấm máy dừng hẳn.
Cô gần như lập tức quay người lại, ánh mắt quét nhanh xung quanh. Ngoài chú La vẫn đang mỉm cười chờ cô, không còn ai khác. Cây rừng rậm rạp lay động trong gió, bóng nắng chập chờn, chẳng có dấu hiệu gì khả nghi.
“Cô sao thế?” Chú La nhận ra sắc mặt cô khẽ biến, liền hỏi với vẻ lo lắng.
“Không có gì đâu.” Khương Thư lắc đầu, cố nén cảm giác kỳ quái vừa dâng lên trong lòng, miễn cưỡng mỉm cười. – “Chắc là hơi chóng mặt vì nắng thôi.”
Cô lại giơ máy ảnh lên, nhưng tâm trí đã không còn tập trung. Cảm giác bị nhìn lén ấy đến bất ngờ, rồi cũng biến mất hoàn toàn nhưng cô biết chắc, đó không phải là ảo giác.
Giữa nơi tràn ngập hơi thở cổ xưa này, một luồng lạnh lẽo vô hình như đang bò chậm rãi dưới làn da cô.
Sau khi chụp thêm vài tấm nữa, cô cùng chú La quay lại con đường cũ xuống núi. Bước chân Khương Thư nhanh hơn trước, như thể muốn rời khỏi cảm giác khó tả ấy càng sớm càng tốt.
Gió núi vẫn thổi, cây Thước vẫn sừng sững giữa đất trời. Hàng vạn dải lụa đỏ tiếp tục tung bay, chẳng hề biết mệt mỏi.
Không lâu sau khi họ rời đi, từ bóng đá trên cao, một dáng người cao gầy, trầm mặc bước ra.
Thẩm Thanh Tự vẫn mặc bộ đồ lam đậm hôm trước, trên tay còn đeo chuỗi bạc phát ra tiếng va chạm khe khẽ theo mỗi bước đi. Anh dừng lại dưới tán cây Thước, hơi ngẩng đầu, ánh mắt dừng nơi thân cây khổng lồ.
Ánh mặt trời len qua kẽ lá, chiếu những vệt sáng loang lổ lên gương mặt điềm tĩnh, lạnh nhạt của anh.
Ánh mắt ấy sâu thẳm, tĩnh lặng, như đang nhìn thấu vào linh hồn của thứ cổ xưa trước mặt. Trong đó pha lẫn cả một chút gì đó mỏi mệt và chán ghét, không hợp với vẻ ngoài bình thản.
Gió núi lại nổi lên, hất tung vài sợi tóc trên trán anh, đồng thời làm lộ ra con rắn nhỏ màu xanh lục quấn quanh cổ tay, ngụy trang thành chiếc vòng tay.