MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMuốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!Chương 15

Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!

Chương 15

864 từ · ~5 phút đọc

Trước mỗi ngôi nhà sàn đều treo đèn l*иg. Ánh sáng vàng ấm nối liền nhau thành một dải, dẫn đường về phía quảng trường trung tâm, nơi có tòa tháp canh cổ.

Dòng người dần đổ về đó, ai cũng mặc trang phục dân tộc rực rỡ, bạc khua leng keng, tiếng cười nói rộn ràng.

Khương Thư đi theo dòng người chậm rãi tiến vào, cảm nhận được sự náo nhiệt khác hẳn ban ngày.

Dọc đường đến quảng trường, vài quầy hàng nhỏ dựng tạm bày bán đồ ăn, đồ thủ công mỹ nghệ.

Đột nhiên, ánh mắt cô bị thu hút bởi một góc sạp.

Quầy đó rất đơn giản: một tấm vải xanh dệt tay trải trên đất, phía trên bày la liệt hơn chục chiếc mặt nạ.

Chủ quầy là một bà cụ tóc hoa râm, mặc trang phục dân tộc, đang cúi đầu chậm rãi buộc dây thừng. Dáng vẻ thong thả, điềm tĩnh, như người câu cá kiên nhẫn đợi cá cắn câu.

Còn những chiếc mặt nạ kia, ngay lập tức khiến Khương Thư dừng bước.

Mỗi chiếc đều mang dấu vết thủ công cổ xưa, họa tiết táo bạo và bí ẩn.

Có chiếc chạm hình thú dữ, răng nanh lộ rõ; có chiếc lại khắc gương mặt trừu tượng, khóe mắt cong, môi dày, phảng phất vẻ nguyên sơ hoang dại; vài chiếc được đính thêm lông chim, vỏ sò, hoặc miếng bạc đã xỉn màu.

Có mặt nạ chỉ che nửa khuôn mặt, để lộ môi và cằm; có cái lại che kín cả mặt, trông vừa huyền bí vừa hấp dẫn.

Khương Thư không kìm được, ngồi xuống và nhặt lên một chiếc mặt nạ che nửa mặt.

Nó có nền đỏ sẫm, vẽ hoa văn dây leo và lửa bằng sơn đen cùng chỉ vàng, viền ngoài khảm một vòng hạt bạc đã oxy hóa thành màu đen xám. Khi cầm lên, mặt nạ lạnh lẽo nhưng lại mang cảm giác mịn màng, ấm nhẹ như gỗ đã được mài nhẵn.

Cô đưa mặt nạ lên, khẽ thử áp lên mặt. Qua hai hốc mắt, ánh sáng ngoài kia trở nên mờ ảo, những người qua lại và ánh đèn dầu như bị kéo vào một thế giới thị giác khác, vừa xa lạ vừa cuốn hút.

Bà cụ trước giờ vẫn im lặng, lúc này mới ngẩng đầu, nhìn cô một cái, giọng khàn khàn:

“Mua một cái đi, cô gái. Đeo nó rồi, khi nhảy điệu hạ ca, muốn lên nhảy thì cứ lên. Không ai nhận ra cô đâu.”

Lời nói ấy như đánh trúng suy nghĩ trong lòng Khương Thư.

Cô vốn đang lo, lát nữa nếu bị cuốn vào không khí lễ hội, hoặc bị người dân bản xứ kéo ra nhảy cùng, tính cách hướng nội và chút “sợ xã hội” của cô có khi lại bộc phát tại chỗ mất.

Có chiếc mặt nạ này che đi, dường như cô đã có thêm một lớp bảo vệ, vừa có thể hòa vào đám đông, vừa có thể ẩn mình trong đó.

“Được rồi!” Khương Thư lập tức đưa ra quyết định, giọng nói cũng nhẹ đi vài phần.

“Tôi lấy cái này.”

Cô nhanh chóng thanh toán, cầm chiếc mặt nạ đỏ che nửa mặt trong tay.

Trên đường đến quảng trường trung tâm bên tháp canh, Khương Thư khẽ vuốt những hoa văn nổi trên mặt nạ, cảm giác căng thẳng vì ở nơi xa lạ dần tan biến. Thay vào đó, trong lòng cô dấy lên sự háo hức mong chờ buổi lễ ca múa sắp bắt đầu.

Ở trung tâm quảng trường, một đống lửa lớn đã được nhóm lên. Ngọn lửa bập bùng soi sáng những khuôn mặt quanh đó, ánh sáng nhảy múa trong bóng tối, xua tan cái lạnh của đêm núi.

Lễ hội ca múa chính thức bắt đầu.

Người đầu tiên xuất hiện là một vị trưởng lão tóc bạc trắng, mặc bộ trang phục thêu tay dày nặng. Ông bước đến trước đống lửa, cất lên khúc hát cổ xưa với âm điệu chậm rãi và trầm buồn.

Dù không hiểu lời, nhưng giọng hát ấy dường như mang theo sức nặng của ngàn năm, khiến đám đông dần lặng đi, chỉ còn tiếng gió và tiếng lửa nổ lách tách.

Sau đó là tiết mục khèn múa rộn ràng.

Những chàng trai trong bản cất tiếng khèn, âm thanh cao vυ"t, vang vọng giữa núi rừng, kết hợp cùng những bước nhảy mạnh mẽ, tràn đầy sức sống và niềm vui.

Không khí dần nóng lên.

Khi trời hoàn toàn tối, sao lấp lánh giăng khắp bầu trời, phần sôi nổi nhất của lễ hội bắt đầu, mọi người cùng nhau nhảy múa quanh đống lửa.

Các cô gái dân tộc mặc trang phục sặc sỡ, đeo mặt nạ bí ẩn, tay trong tay tạo thành vòng tròn, bước theo điệu nhạc rộn ràng, tiếng bạc leng keng hòa cùng tiếng cười trong trẻo.

Họ vừa hát vừa cười, hào hứng mời du khách cùng tham gia.

Khương Thư đứng ngoài vòng, nhìn đến ngẩn ngơ. Bất ngờ, bàn tay cô bị ai đó kéo mạnh. Một cô gái đeo mặt nạ hình chim cười tươi:

“Đi thôi nào, em gái! Cùng nhảy với bọn chị đi!”