MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Chạm Vào TimChương 10: Gọi tên điều đang có

Nắng Chạm Vào Tim

Chương 10: Gọi tên điều đang có

606 từ

Sau cơn mưa hôm ấy, mọi thứ giữa An và Minh trở nên rõ ràng hơn, dù chưa hoàn toàn dễ dàng. Họ không còn tránh né, cũng không cố tỏ ra mọi chuyện vẫn như cũ. Sự thẳng thắn của Minh và lựa chọn ở lại đối diện của An đã mở ra một cánh cửa mới, nơi cả hai bắt đầu bước vào với sự cẩn trọng nhưng chân thành.

Những ngày tiếp theo, Minh chủ động sắp xếp thời gian cho An nhiều hơn. Không phải để bù đắp, mà để cô cảm nhận được rằng mình không đứng ngoài những quyết định của anh. Họ gặp nhau vào những buổi tối ngắn ngủi, đôi khi chỉ là một bữa ăn đơn giản, đôi khi là một cuộc dạo bộ quanh khu phố quen.

An nhận ra Minh đang cố gắng cân bằng. Anh vẫn bận rộn, vẫn có những lúc trầm tư vì công việc, nhưng anh không còn để sự im lặng kéo dài mà không giải thích. Chỉ một tin nhắn báo bận, một lời hẹn lại rõ ràng, cũng đủ khiến An yên tâm hơn rất nhiều.

Một buổi tối, họ ngồi trên bậc thềm trước căn hộ của Minh. Thành phố về đêm yên tĩnh hơn thường ngày, gió thổi nhẹ mang theo mùi cây cỏ sau mưa. An co chân lại, tựa vai vào lan can, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Anh sắp phải quyết định rồi đúng không?” cô hỏi, giọng không trách móc.

Minh gật đầu. “Ừ. Nhưng lần này, anh muốn nói với em trước.”

An quay sang nhìn anh. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt Minh, khiến nét mệt mỏi hiện rõ hơn, nhưng cũng chân thật hơn bao giờ hết.

“Em không cần anh ở lại vì em,” cô nói chậm rãi. “Em chỉ cần biết mình đang đứng ở đâu.”

Minh im lặng rất lâu. Rồi anh nhìn thẳng vào An, ánh mắt không né tránh.

“Em không đứng ngoài,” anh nói. “Em đang ở đây.”

Câu nói ấy không hoa mỹ, nhưng khiến lòng An dịu xuống. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng đầy đủ.

“Vậy thì… chúng ta đang là gì?” cô hỏi, giọng nhỏ hơn.

Minh khẽ bật cười, như thể câu hỏi ấy đã ở trong anh từ rất lâu.

“Anh cũng tự hỏi điều đó,” anh đáp. “Anh không muốn gọi tên khi chưa chắc chắn. Nhưng anh biết, anh quan tâm em nhiều hơn một người bạn.”

An cúi đầu, hít một hơi sâu. Rồi cô ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên định.

“Em cũng vậy.”

Khoảng lặng rơi xuống giữa họ, nhưng lần này không còn nặng nề. Minh đưa tay ra, nắm lấy tay An, chặt hơn những lần trước. Không phải để níu kéo, mà như một lời xác nhận.

“Vậy… chúng ta thử nhé,” anh nói, giọng trầm và ấm.

An gật đầu. “Ừ. Thử.”

Không có lời tỏ tình rực rỡ, không có những hứa hẹn xa xôi. Chỉ là hai người trưởng thành, chọn bước cùng nhau, biết rằng phía trước còn nhiều điều chưa chắc chắn, nhưng vẫn sẵn sàng đối diện.

Khi An đứng dậy ra về, Minh tiễn cô xuống tận đầu ngõ. Trước khi quay đi, An dừng lại, nhìn anh.

“Dù anh có quyết định thế nào,” cô nói, “em vẫn muốn chúng ta thành thật với nhau.”

Minh gật đầu. “Anh hứa.”

An bước đi, lòng nhẹ hơn rất nhiều. Cô biết, từ giây phút này, mối quan hệ của họ đã có một cái tên, dù chưa nói thành lời. Và đôi khi, chỉ cần như vậy thôi, cũng đủ để người ta tin rằng mình đang đi đúng hướng.