783 từ · ~4 phút đọc
Người cũ thường xuất hiện vào lúc người ta tưởng rằng mình đã ổn.
Không báo trước, không ồn ào, chỉ cần một cái tên quen thuộc cũng đủ làm tim khẽ chệch nhịp.
Buổi chiều hôm ấy, An tan học muộn hơn thường lệ vì phải nộp bài cho thầy chủ nhiệm. Khi cô bước ra cổng trường, sân đã thưa người. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa nhỏ ban trưa.
An đang loay hoay tìm xe thì nghe thấy một giọng nói quen đến mức khiến cô sững người.
“An?”
Cô quay lại.
Đứng cách cô vài bước là Khánh.
Cái tên ấy, gương mặt ấy, từng xuất hiện trong rất nhiều giấc mơ cũ của An. Không còn rõ nét, không còn đau đớn như trước, nhưng vẫn đủ để khiến lòng cô khẽ rung lên một nhịp rất lạ.
“Lâu rồi không gặp,” Khánh mỉm cười. “Cậu vẫn vậy.”
An mất vài giây mới tìm lại được giọng nói của mình. “Ừ… lâu rồi.”
Khánh cao hơn trước, dáng vẻ chững chạc hơn. Ánh mắt nhìn An không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Cô chợt nhận ra, thời gian có thể làm phai nhạt nhiều thứ, nhưng không xóa được hoàn toàn những dấu vết đã từng tồn tại.
“Cậu học ở đây à?” Khánh hỏi.
“Ừ,” An gật đầu. “Còn cậu?”
“Mình mới chuyển về. Không ngờ lại gặp cậu ở đây.”
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi, nhưng đủ để kéo An trở lại những ngày cũ. Những buổi tan học muộn, những tin nhắn dài không hồi kết, và cả lần chia tay không kịp nói lời tạm biệt tử tế.
Ở phía bên kia cổng trường, Minh đứng lại.
Cậu vừa định đợi An để cùng về như mọi hôm, thì nhìn thấy cô đang nói chuyện với một nam sinh lạ. Khoảng cách không quá xa, nhưng đủ để Minh nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt An.
Cô cười.
Không phải nụ cười vui vẻ thường ngày, mà là nụ cười mang theo chút hoài niệm, chút mềm lòng. Minh đứng yên, lòng chợt nặng xuống mà không hiểu vì sao.
“Bạn cũ à?” Linh, người bạn cùng lớp, đứng cạnh Minh, hỏi nhỏ.
“Chắc vậy,” Minh đáp, mắt vẫn không rời khỏi An.
Khánh đề nghị đưa An về vì tiện đường. An do dự một chút, rồi lắc đầu. “Không cần đâu. Mình có hẹn rồi.”
Khánh hơi sững lại, nhưng vẫn mỉm cười. “Ừ. Vậy khi nào rảnh, mình mời cậu cà phê nhé.”
An không trả lời ngay. Cô chỉ gật đầu nhẹ, coi như một lời hẹn chưa rõ ràng.
Khi Khánh rời đi, An quay lại thì bắt gặp ánh mắt Minh.
Cậu đứng đó, tay đút túi áo khoác, vẻ mặt bình thản đến mức An không đoán được cậu đang nghĩ gì.
“Xin lỗi,” An nói trước. “Mình ra trễ.”
“Không sao,” Minh đáp. “Bạn cậu à?”
“Ừ. Bạn cũ.”
Minh gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến An thấy khó chịu. Cô chợt nhận ra, mình muốn Minh hỏi nhiều hơn, muốn cậu tò mò, thậm chí là ghen.
Nhưng Minh không làm vậy.
Suốt quãng đường về, hai người ít nói hơn thường ngày. An thỉnh thoảng liếc sang Minh, nhưng cậu vẫn nhìn thẳng phía trước, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng.
Tối đó, An nằm trên giường rất lâu.
Tin nhắn của Khánh hiện lên trên màn hình.
*Khánh:* “Gặp lại cậu hôm nay, mình vui lắm.”
An đọc, rồi đặt điện thoại xuống. Trong đầu cô, hình ảnh Minh đứng im lặng ở cổng trường cứ lặp đi lặp lại. Cô không hiểu vì sao mình lại bận tâm đến phản ứng của Minh đến vậy.
Ở phía Minh, cậu cũng không ngủ được.
Cậu không có lý do để buồn, càng không có quyền ghen. Nhưng việc nhìn thấy An nói chuyện thân thiết với người khác khiến cậu cảm thấy một khoảng trống rất rõ trong lòng.
Minh mở điện thoại, gõ một dòng tin nhắn rồi xóa. Gõ lại, rồi lại thôi. Cuối cùng, cậu chỉ gửi một câu rất ngắn.
*Minh:* “Hôm nay cậu ổn chứ?”
An trả lời gần như ngay lập tức.
*An:* “Ừ. Còn cậu?”
Minh nhìn màn hình, ngón tay dừng lại một lúc lâu trước khi gõ.
*Minh:* “Mình cũng ổn.”
Hai chữ ấy giống hệt câu trả lời của An ngày hôm trước.
Cả hai đều biết, đó không phải là sự thật.
Người cũ xuất hiện không làm An muốn quay lại quá khứ. Nhưng nó khiến cô nhận ra, hiện tại của mình đã có một người đủ quan trọng để cô bối rối.
Và với Minh, sự xuất hiện ấy giống như một lời nhắc nhở thầm lặng.
Nếu không bước tới, có thể sẽ mất.