MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 15: Chuyến tàu cuối năm và bản lĩnh giữa lằn ranh

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 15: Chuyến tàu cuối năm và bản lĩnh giữa lằn ranh

2,447 từ · ~13 phút đọc

Thành phố những ngày cận Tết khoác lên mình một diện mạo khác hẳn. Không còn cái vẻ vội vã, hầm hập của những ngày chạy đua với đồ án hay những buổi huấn luyện thao trường khắc nghiệt, thay vào đó là một sự nôn nao, háo hức len lỏi trong từng nhịp thở của dòng người. Những chậu hoa cúc đại đóa vàng rực bắt đầu xuất hiện trên các vỉa hè, mùi nhang trầm phảng phất từ những ngôi chùa cổ ven đường, và đặc biệt là sự rộn ràng tại các bến xe, nhà ga.

Lâm Hiểu và Trần Phong đã mong chờ ngày này từ rất lâu. Đây là cái Tết đầu tiên họ trở về quê hương với tư cách là những sinh viên đại học, những người đã bước đầu khẳng định được bản thân mình nơi đất khách. Đối với Lâm Hiểu, đó là niềm tự hào về giải Nhất hội họa toàn quốc; còn với Trần Phong, đó là sự trưởng thành vượt bậc sau đợt thực tập đầy máu và lửa.

Sáng sớm hôm ấy, không khí thành phố vẫn còn vương lại cái lạnh tê tái của mùa đông muộn. Trần Phong đứng đợi Lâm Hiểu ở cổng ký túc xá, trên vai là chiếc ba lô quân đội bạc màu nhưng gọn gàng, tay kia xách giúp Lâm Hiểu chiếc cặp đựng bảng vẽ khổ lớn.

"Này, cậu có mang đủ áo ấm không đấy? Gió biển quê mình ngày Tết không đùa được đâu." Trần Phong vừa nói vừa kéo lại khóa áo khoác cho Lâm Hiểu, cử chỉ tự nhiên và tràn đầy sự che chở.

Lâm Hiểu mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Tớ mang đủ rồi mà. Cậu mới là người cần cẩn thận ấy, vết thương trên cánh tay đã thực sự lành hẳn chưa?"

"Lành rồi, lành rồi! Thủ khoa mà lị, sức sáng tạo của cậu mạnh một, sức hồi phục của tớ phải mạnh mười." Trần Phong cười hì hì, rồi dắt tay Lâm Hiểu hướng về phía ga tàu.

Ga tàu trung tâm đông nghẹt người. Những gương mặt mệt mỏi vì chờ đợi nhưng ánh mắt ai nấy đều rạng rỡ khi nghĩ về mâm cơm tất niên đang đợi ở nhà. Chuyến tàu mang số hiệu SE5 bắt đầu chuyển bánh, kéo theo một hồi còi dài vang vọng như lời chào tạm biệt thành phố.

Họ may mắn đặt được hai ghế ngồi cạnh cửa sổ. Trần Phong chủ động nhường phía cửa sổ cho Lâm Hiểu để cậu có thể ngắm nhìn cảnh vật thay đổi từ những tòa nhà bê tông sang những cánh đồng xanh mướt. Suốt mấy tiếng đầu, không gian trên tàu khá yên bình. Lâm Hiểu dựa đầu vào vai Trần Phong, tay cậu vân vê sợi dây chuyền mặt gốm sứ, miệng khẽ ngân nga một giai điệu quê hương.

"Phong này, cậu có nghĩ là mẹ Hòa sẽ nấu món canh chua cá bớp đợi chúng mình không?"

Trần Phong xoa đầu Lâm Hiểu, giọng trầm thấp: "Chắc chắn rồi. Mẹ đã gọi điện dặn tớ là phải đưa cậu sang nhà ăn cơm ngay khi về tới nơi đấy. Mẹ còn bảo... mẹ đang tập cắm hoa bằng lăng khô để trang trí phòng khách nữa."

Sự thấu hiểu của gia đình khiến lòng Lâm Hiểu ấm áp vô ngần. Cậu cảm thấy mình thật may mắn vì sau bao sóng gió, bức tường hoa cát đằng năm nào giờ đây không còn là ranh giới, mà là nhịp cầu kết nối tình thân.

Tuy nhiên, sự bình yên ấy không kéo dài được lâu. Khi đoàn tàu đi qua một đoạn đèo vắng vẻ, cách thị trấn khoảng ba tiếng đồng hồ di chuyển, không khí trong toa tàu bỗng trở nên căng thẳng.

Ở cuối toa, ba gã đàn ông ăn mặc lôi thôi, gương mặt bặm trợn bắt đầu đi lại một cách bất thường. Trần Phong, với bản năng của một người học ngành Cảnh sát, ngay lập tức cảm nhận được luồng sát khí tỏa ra từ chúng. Cậu khẽ nheo mắt, cánh tay vô thức đẩy Lâm Hiểu xích vào phía trong.

"Lâm Hiểu, đeo tai nghe vào, giả vờ ngủ đi. Đừng nhìn về phía cuối toa." Trần Phong thì thầm, giọng cậu đanh lại, khác hẳn vẻ cợt nhả lúc trước.

Lâm Hiểu cảm nhận được sự nghiêm trọng qua cái siết tay của Trần Phong. Cậu vâng lời, nhưng nhịp tim bắt đầu đập nhanh hơn. Qua kẽ mắt, cậu thấy một trong ba gã đàn ông lén rút ra một con dao găm nhỏ, uy hiếp một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi ở ghế cuối để cướp chiếc túi xách.

Tiếng hét thất thanh của người phụ nữ phá tan không gian tĩnh lặng: "Cướp! Cướp!"

Toàn bộ toa tàu trở nên hỗn loạn. Hành khách hoảng sợ, người chui xuống gầm ghế, người la hét định chạy sang toa khác nhưng hai tên đồng bọn đã nhanh chóng chặn cửa. Chúng cầm hung khí lăm lăm, ánh mắt hung tợn như những con thú dữ.

"Tất cả ngồi yên! Đứa nào nhúc nhích là tao cho đi gặp ông bà ông vải luôn!" Tên cầm đầu hét lên, giọng khàn đặc.

Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, Trần Phong nhìn Lâm Hiểu một giây. Ánh mắt cậu chứa đựng một lời xin lỗi thầm lặng nhưng cũng đầy quyết tâm. Cậu không thể khoanh tay đứng nhìn. Đây không còn là bài tập trên thao trường, đây là trách nhiệm của một người chiến sĩ đối với nhân dân, và là trách nhiệm của một người đàn ông đối với sự an nguy của người mình thương.

"Ở yên đây. Tin tớ." Trần Phong chỉ nói đúng ba từ rồi bất ngờ đứng bật dậy.

Tên cướp gần nhất thấy có người phản kháng, hắn vung dao lao tới. Trần Phong nghiêng mình né tránh một cách ngoạn mục – một động tác mà cậu đã luyện tập hàng nghìn lần đến mức trở thành phản xạ tự nhiên. Cậu dùng tay trái bắt lấy cổ tay đối phương, đồng thời dùng một thế võ đặc trưng của ngành Cảnh sát để khóa chặt khớp xương của hắn.

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên kèm theo tiếng la bài hãi của gã cướp. Con dao rơi xuống sàn tàu. Trần Phong không dừng lại ở đó, cậu dùng một cú đá xoáy mạnh mẽ đẩy lùi tên thứ hai đang lao đến hỗ trợ đồng bọn.

Lâm Hiểu ngồi phía sau, hơi thở như ngừng lại. Cậu nhìn thấy Trần Phong giữa vòng vây của ba gã hung hãn. Trần Phong lúc này không còn là cậu thiếu niên chơi bóng rổ tinh nghịch dưới gốc bằng lăng nữa. Cậu là một chiến sĩ thực thụ: dứt khoát, mạnh mẽ và tràn đầy bản lĩnh. Mỗi động tác của cậu đều mang theo sự chính xác tuyệt đối để hạ gục đối phương mà không làm ảnh hưởng đến các hành khách xung quanh.

Tuy nhiên, tên cầm đầu thấy đồng bọn bị hạ, hắn trở nên điên cuồng. Hắn rút ra một khẩu súng tự chế từ trong ngực áo. Cả toa tàu rú lên kinh hoàng.

"Dừng lại! Tao sẽ bắn chết mày!" Hắn chĩa súng về phía Trần Phong, ngón tay run rẩy đặt trên cò súng.

Trần Phong đứng khựng lại. Khoảng cách giữa cậu và họng súng chỉ tầm hai mét. Cậu biết rằng nếu mình tiến thêm một bước, tính mạng sẽ bị đe dọa, nhưng nếu cậu lùi lại, tính mạng của tất cả mọi người ở đây sẽ nằm trong tay kẻ thủ ác. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mắt tên cướp.

"Anh bạn, bình tĩnh đi. Anh chỉ muốn tiền, không muốn mang tội giết người đâu đúng không?" Trần Phong nói bằng giọng cực kỳ bình tĩnh, đây là kỹ năng đàm phán tâm lý mà cậu vừa được học. "Súng tự chế rất dễ nổ ngược. Anh bóp cò là cả anh và tôi đều đi đời. Hạ súng xuống, mọi chuyện vẫn còn đường lùi."

Lúc này, Lâm Hiểu không thể ngồi yên được nữa. Cậu nhìn thấy mồ hôi chảy dài trên thái dương của Trần Phong. Cậu biết cậu ấy đang liều mạng để câu giờ. Trong một khoảnh khắc liều lĩnh, Lâm Hiểu nhìn thấy chiếc túi xách của mình đang để cạnh lối đi. Cậu vơ lấy bảng vẽ bằng gỗ cứng, tận dụng lúc tên cướp đang bị Trần Phong thu hút sự chú ý, cậu ném mạnh bảng vẽ về phía đôi chân của hắn.

"Cốp!"

Cú ném chính xác khiến tên cướp mất thăng bằng trong tích tắc. Chỉ chờ có thế, Trần Phong lao tới như một mũi tên. Cậu dùng một đòn tước vũ khí chuyên nghiệp, xoay nòng súng lên trần nhà.

"Đoàng!"

Tiếng súng nổ vang trời khiến mọi người giật mình, nhưng viên đạn chỉ găm vào trần tàu. Trần Phong nhanh chóng vật ngã tên cầm đầu xuống sàn, dùng đầu gối tì chặt lên lưng hắn và bẻ ngoặt hai tay ra sau.

Đúng lúc này, lực lượng an ninh tàu hỏa nghe tiếng động đã kịp thời có mặt. Ba tên cướp bị khống chế và dẫn đi trong tiếng vỗ tay vang dội của toàn bộ hành khách.

Khi không gian trở lại yên tĩnh, Trần Phong mới buông lỏng cơ thể. Cậu ngồi bệt xuống sàn tàu, hơi thở dồn dập. Lâm Hiểu lao đến bên cạnh, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vai, vào mặt Trần Phong như muốn kiểm tra xem cậu có còn nguyên vẹn không.

"Phong... cậu có sao không? Cậu điên quá, nhỡ súng nổ trúng cậu thì sao?" Lâm Hiểu vừa nói vừa khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên vai áo quân phục của Trần Phong.

Trần Phong mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng tràn đầy tự hào. Cậu kéo Lâm Hiểu vào lòng, để đầu cậu tựa vào ngực mình, nơi nhịp tim vẫn còn đập rất mạnh.

"Tớ không sao. Tớ đã hứa là sẽ bảo vệ cậu mà. Với lại... cú ném bảng vẽ của cậu tuyệt lắm, đúng là người yêu của thủ khoa võ thuật có khác!"

Sự hài hước của Trần Phong khiến Lâm Hiểu vừa giận vừa thương. Cậu đấm nhẹ vào ngực cậu bạn: "Lần sau đừng có làm tớ đau tim như thế nữa nhé."

Người phụ nữ lớn tuổi lúc nãy tiến lại gần, bà nắm lấy tay Trần Phong, đôi mắt rưng rưng: "Cảm ơn cháu, chú công an trẻ. Nếu không có cháu, bà không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Đất nước mình thật may mắn vì có những người như cháu."

Trần Phong đứng dậy, đứng nghiêm trang chào bà theo đúng điều lệnh: "Dạ không có gì đâu bà. Đó là trách nhiệm của cháu ạ."

Suốt quãng đường còn lại, Lâm Hiểu không rời tay Trần Phong nửa bước. Cậu nhận ra rằng, người con trai đang ngồi cạnh mình không chỉ là một người bạn thanh mai trúc mã, không chỉ là một người yêu dịu dàng, mà còn là một người anh hùng thầm lặng. Bản lĩnh của Trần Phong không chỉ nằm ở những thế võ, mà nằm ở trái tim dũng cảm luôn sẵn sàng hy sinh vì người khác.

Khi đoàn tàu dừng lại ở ga thị trấn ven biển, trời đã về chiều. Gió biển mặn mòi thổi vào sân ga mang theo hơi thở thân thuộc của quê hương. Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cảm giác như mọi mệt mỏi và sợ hãi vừa qua đều tan biến.

Họ bước xuống tàu, thấy mẹ Hòa và bà nội đã đứng đợi sẵn. Mẹ Hòa nhìn thấy Trần Phong thì chạy lại ôm chầm lấy, rồi bà chợt khựng lại khi thấy vết xước nhẹ trên cổ tay con trai (do lúc giằng co với tên cướp).

"Sao thế này? Lại đánh nhau à con?" Bà Hòa lo lắng hỏi.

Lâm Hiểu mỉm cười, cậu nắm lấy tay bà Hòa: "Không đâu bác, Trần Phong vừa mới làm một việc rất anh hùng đấy ạ. Để về nhà cháu kể cho bác nghe."

Trần Phong nhìn Lâm Hiểu, ánh mắt chứa chan tình cảm. Cậu xách hành lý cho cả hai, dõng dạc nói: "Đi thôi! Về nhà ăn canh chua cá bớp thôi nào!"

Buổi tối hôm đó, trong căn nhà nhỏ cạnh bức tường hoa cát đằng, tiếng cười nói rộn ràng không ngớt. Lâm Hiểu kể lại chuyến hành trình nghẹt thở trên tàu, khiến hai người bà vừa sợ vừa hãnh diện. Bà Hòa nhìn con trai, đôi mắt bà lấp lánh sự tự hào mà trước đây bà chưa từng bộc lộ rõ ràng như thế. Bà nhận ra rằng, sự lựa chọn của Trần Phong – cả về nghề nghiệp lẫn tình cảm – đều đã tôi luyện nên một người đàn ông trưởng thành và đáng tin cậy.

Sau bữa cơm, Lâm Hiểu và Trần Phong ra đứng ở ban công gác nhỏ. Thị trấn đêm giao thừa sớm yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa vọng lại.

Lâm Hiểu lấy cuốn sổ phác thảo ra, lật sang một trang mới. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cậu không vẽ cảnh cướp bóc hay súng đạn. Cậu vẽ bóng lưng của Trần Phong khi cậu ấy đứng chắn trước mặt mình trên toa tàu, vững chãi như một ngọn núi, nhưng bàn tay phía sau vẫn khẽ đưa ra để bảo vệ người thương.

"Cậu lại vẽ tớ à?" Trần Phong đứng phía sau, vòng tay qua ôm lấy eo Lâm Hiểu.

"Ừ. Tớ muốn ghi lại khoảnh khắc này. Để nhớ rằng, dù cuộc đời có bao nhiêu sóng gió hay những chuyến tàu định mệnh, tớ cũng sẽ không bao giờ sợ hãi, vì tớ biết luôn có cậu đứng ở đó."

Lâm Hiểu viết vào cuối trang giấy: "Chương 15: Chuyến tàu về nhà. Bản lĩnh không phải là không biết sợ, mà là vượt qua nỗi sợ để bảo vệ những điều trân quý nhất. Cảm ơn cậu, người hùng của riêng tớ."

Gió biển đêm cuối năm thổi qua những đóa bằng lăng khô trong lọ gốm, mang theo lời hứa về một mùa xuân mới rực rỡ. Họ đứng bên nhau, giữa quê hương thanh bình, sẵn sàng đón nhận những chương tiếp theo của cuộc đời, nơi tình yêu và bản lĩnh sẽ luôn song hành như hai mảnh ghép không thể tách rời.