Sau khi nhận được sự hỗ trợ tài chính và hậu cần từ Thái tử, Kiều An đã tiến hành cải tổ toàn diện Đông Cung, biến nó thành một trụ sở điều hành hiệu quả hơn. Cô sử dụng ngân lượng để mua sắm các dụng cụ pha chế chuyên nghiệp hơn và thuê một nhóm thợ thủ công khéo tay bên ngoài để thiết kế bao bì sản phẩm (hộp đựng kem, túi đựng trà) tinh tế và sang trọng hơn. Cô cũng mở rộng đội ngũ "phân phối nội cung" bằng cách chiêu mộ thêm một số cung nữ thông minh, nhanh nhẹn, hứa hẹn trả lương thưởng hậu hĩnh. Dưới sự quản lý của Kiều An, Đông Cung, vốn tẻ nhạt và lạnh lẽo, giờ đây hoạt động như một doanh nghiệp năng động và bí mật.
Mối quan hệ giữa Kiều An và Lý Thiên Tự cũng dần chuyển đổi từ "vợ chồng danh nghĩa" sang "đối tác chiến lược" thân cận. Cứ mỗi tối, Kiều An lại đến thư phòng của Thái tử để trình bày "Báo cáo Quý" của mình. Các báo cáo này không chỉ bao gồm số liệu bán hàng, chi phí nguyên vật liệu, mà còn kèm theo những phân tích sắc sảo về "Xu hướng tiêu dùng của Hậu cung" và "Mức độ hài lòng của Khách hàng" đối với các sản phẩm mới.
Một đêm, Kiều An đang trình bày về việc nên mở rộng thêm dòng sản phẩm "Son môi Lì" (Son môi chiết xuất từ hoa quả tự nhiên, có độ bám màu cao) vì nhu cầu làm đẹp của các phi tần trẻ. Lý Thiên Tự lắng nghe chăm chú. Khi Kiều An kết thúc, ngài đưa ra một yêu cầu bất ngờ. **"Ta đã thấy được năng lực của ngươi trong việc quản lý tài chính và nhân sự. Từ giờ, ta giao cho ngươi quản lý 'Kho bạc Nhỏ' của Đông Cung – một quỹ dự phòng mà ta dùng cho các chi tiêu đột xuất. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm lên kế hoạch và phân bổ ngân sách cho các nhu cầu nội bộ, bao gồm cả các phần quan trọng khác. Cô biết mình phải thể hiện sự chuyên nghiệp tuyệt đối. "Điện Hạ, đây là một trọng trách lớn. Tôi sẽ lập tức thiết lập hệ thống kế toán rõ ràng và minh bạch. Tôi xin cam đoan không một đồng ngân lượng nào bị lãng phí. Tôi sẽ sử dụng quỹ này để tạo ra một 'Quỹ Hỗ trợ Nữ công' bí mật, tài trợ cho các cung nữ có hoàn cảnh khó khăn để họ có thể học nghề thủ công và kiếm thêm thu nhập." Kiều An đề xuất, ngay lập tức biến trọng trách tài chính thành một cơ hội PR và quản lý xã hội.
Lý Thiên Tự gật đầu tán thành. "Ngươi làm rất tốt. Hãy nhớ, quyền hạn đi kèm với trách nhiệm. Ngươi có thể tự quyết định các vấn đề nội bộ của Đông Cung mà không cần ta phê duyệt. Nhưng ta muốn ngươi báo cáo trực tiếp cho ta về bất cứ sự kiện nào liên quan đến các phi tần hoặc triều đình mà ngươi phát hiện được thông qua mạng lưới bán hàng của mình. Đó là thông tin 'mật' mà ta cần." Đây chính là bản chất thực sự của thỏa thuận: Kiều An được tự do làm giàu và quản lý, đổi lại cô phải trở thành "Mạng lưới Tình báo" không chính thức của Thái tử.
Kiều An mỉm cười, ánh mắt đầy tự tin. Cô đã không còn là cô gái thất nghiệp sợ hãi ngày nào, mà là một "Giám đốc Chiến lược" được Thái tử tin tưởng. "Điện Hạ, Ngài có thể yên tâm. Thông tin là Vàng. Tôi sẽ thu thập và phân tích dữ liệu một cách cẩn thận nhất. Sẵn tiện," Kiều An nói thêm, với vẻ mặt hơi ngượng ngùng, "với ngân sách vận hành mới, tôi có thể mua thêm một ít nguyên liệu để làm lại món gỏi chân gà mà lần trước bị Thái y nghi ngờ. Ngài có muốn thử một chút không, để kiểm tra chất lượng 'sản phẩm' của tôi?"
Lý Thiên Tự, người đã quen với sự lạnh lẽo và trang nghiêm, đột nhiên cảm thấy một sự hài hước khó tả trước lời mời này. Ngài nhìn Kiều An, Thái tử phi của ngài, người vừa thảo luận về quỹ dự phòng hàng triệu lượng bạc và ngay lập tức chuyển sang mời ngài món ăn đường phố. Ngài lắc đầu, nhưng trong giọng nói lại có sự khoan dung: "Thôi được rồi, Thái tử phi. Ta tin tưởng chất lượng 'sản phẩm' của ngươi. Ngươi cứ thưởng thức một mình. Ta không muốn phải nghe báo cáo của Thái y viện vào sáng hôm sau. Nhưng hãy nhớ, giữ sự an toàn cho bản thân. Ngươi là một tài sản quý giá của Đông Cung." Lý Thiên Tự nói, lần đầu tiên ngài ngầm thừa nhận giá trị cá nhân của nàng, không chỉ là danh phận Thái tử phi.