MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙChương 12: Nhiếp Ảnh Gia Của Mây

NẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙ

Chương 12: Nhiếp Ảnh Gia Của Mây

424 từ · ~3 phút đọc

Hải có một niềm đam mê bí mật là nhiếp ảnh. Anh thường mang theo chiếc máy ảnh cũ kỹ, ghi lại những khoảnh khắc đẹp của Thanh Vân: cảnh ngư dân kéo lưới lúc bình minh, những con sóng bạc đầu, và ngọn hải đăng sừng sững. An đã biết điều này từ lâu, nhưng chưa bao giờ thấy Hải chụp ảnh người.

Một buổi chiều, An và Hải đi dạo trên bãi biển. An đang ngồi trên một phiến đá, chăm chú đọc một cuốn sách. Ánh nắng chiều rọi xuống, làm mái tóc xù của cô rực lên màu nâu vàng, lấp lánh như một quầng mây.

Hải đột nhiên dừng lại, lấy chiếc máy ảnh ra. "Ngồi yên đấy, An."

An giật mình, cố gắng che mặt. "Đừng mà, Hải! Tóc tớ đang rất xù..."

"Chính vì nó xù nên mới đẹp," Hải ngắt lời, giọng nói đầy quyền lực của một nghệ sĩ. Anh không cười đùa, anh hoàn toàn nghiêm túc. "Tớ muốn chụp lại khoảnh khắc này. Ánh sáng đang rất đẹp, và tóc cậu trông như mây, thật đấy."

Anh căn chỉnh khung hình, và tiếng máy ảnh kêu tách vang lên. Anh chụp rất nhiều tấm, từ nhiều góc độ khác nhau. An, lần đầu tiên được chụp ảnh một cách tự nhiên và chân thành như vậy, cảm thấy vừa bối rối vừa tự hào.

Khi Hải xem lại ảnh, An ghé vào xem cùng. Trong bức ảnh, cô không còn thấy mái tóc xù là một điểm xấu nữa. Dưới ống kính của Hải, mái tóc cô trở thành một tác phẩm nghệ thuật: bồng bềnh, rực rỡ dưới ánh nắng, tạo ra một vẻ đẹp hoang dã và tự do.

"Tớ chưa bao giờ thấy mái tóc của mình đẹp như vậy," An thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì xúc động.

Hải nhìn cô, ánh mắt anh còn trìu mến hơn cả bức ảnh. "Nó luôn đẹp như vậy. Chỉ là... cậu chưa bao giờ nhìn nó qua ánh mắt của người yêu thích cậu thôi."

Anh không nói tớ yêu thích cậu, nhưng An hiểu. Hải đã trở thành nhiếp ảnh gia của cô, người duy nhất có thể bắt trọn được vẻ đẹp thật sự, vượt lên mọi sự tự ti, nơi cô. Kể từ ngày đó, An bắt đầu ít cố gắng kiểm soát mái tóc hơn. Cô để nó tự do bồng bềnh, chấp nhận sự hoang dã của chính mình, vì cô biết rằng, có một người đang âm thầm lưu giữ vẻ đẹp đó.