MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙChương 15: Vô Tình Giống Nhau

NẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙ

Chương 15: Vô Tình Giống Nhau

378 từ · ~2 phút đọc

Một buổi sáng, An đến trường và nhận ra cả cô và Hải đều mặc áo phông màu trắng và quần jean màu xanh. Đó là một sự trùng hợp hoàn toàn ngẫu nhiên, nhưng An cảm thấy rất vui và ngại ngùng.

Cô bạn cùng lớp, Chi, nhìn thấy sự trùng hợp đó và trêu chọc: "Ôi, Hải và An mặc đồ đôi kìa! Đáng yêu quá!"

An đỏ mặt. Hải thì vẫn điềm tĩnh.

Chi tiếp tục: "An, cậu có mái tóc xù bồng bềnh nên mặc đồ đơn giản thế này nhìn rất hợp. Như một đám mây trắng vậy."

Lời khen của Chi, dù có chút bông đùa, nhưng lại khiến An cảm thấy vui. Cô không còn cảm thấy khó chịu khi người khác nhắc đến mái tóc xù. Cô đã quen với việc nó được ví với "mây" hay "bông gòn" theo một cách dễ thương.

Hải nhìn thấy An cười rạng rỡ, và anh cũng mỉm cười.

Giờ ra chơi, khi chỉ còn hai người, An hỏi Hải: "Hải, cậu thấy tớ mặc thế này có đẹp không?"

Hải nhìn cô, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn bình thường. "Rất đẹp. Màu trắng rất hợp với mái tóc màu nâu hạt dẻ của cậu. Nó làm nổi bật sự tự nhiên và hiền lành của cậu."

Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Tớ thấy vui vì chúng ta mặc đồ giống nhau, dù là vô tình. Nhưng nếu có lần sau, tớ sẽ cố tình mặc đồ đôi."

An mở to mắt. Đây là lần đầu tiên Hải nói ra một ý định trực tiếp như vậy, không còn lấp lửng hay ẩn ý. Nó không phải là một lời tỏ tình, nhưng lại là một lời xác nhận về sự gắn kết.

An không biết phải đáp lại thế nào, cô chỉ mỉm cười. Sự ngại ngùng và niềm vui đan xen khiến cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cô nhận ra rằng, sự tự tin của cô đã tăng lên rất nhiều. Cô đã không còn cố gắng làm mái tóc của mình thẳng hơn; cô đã học cách yêu nó, và yêu cả sự tự do của nó. Đó là nhờ có Hải, người đã dạy cô rằng, sự khác biệt là món quà.