798 từ
An Chi đứng co ro dưới mái hiên cũ kỹ, tấm áp phích quảng cáo ướt sũng trong tay. Cơn mưa đầu đông ở thành phố này luôn mang theo cái lạnh cắt da, và cô, với chiếc áo khoác mỏng manh, cảm thấy mình chỉ là một chiếc lá sắp rụng. Cô vừa bị từ chối công việc thứ mười lăm trong tháng. Ước mơ trở thành nhà thiết kế nội thất của cô dường như đang bị nhấn chìm bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền, và khoản nợ viện phí khổng lồ của mẹ. Cô siết chặt nắm tay, cố gắng gạt đi những giọt nước mắt hòa lẫn với nước mưa lạnh giá. Cô biết mình không được phép gục ngã, nhưng sự tuyệt vọng đã lên đến đỉnh điểm. Cô nhìn chằm chằm vào tòa nhà Empire Group lộng lẫy phía đối diện, nơi người ta nói rằng chỉ cần một cái gật đầu của vị tổng giám đốc bí ẩn, mọi vấn đề tài chính đều có thể được giải quyết. Đó là một ý nghĩ hoang đường, nhưng lúc này, sự hoang đường lại là tia hy vọng cuối cùng.
Đúng lúc đó, một chiếc Maybach đen bóng dừng lại ngay sát lề đường. Cửa xe mở ra, và một người đàn ông bước xuống. Anh ta cao ráo, khoác trên mình bộ vest màu than lịch lãm, dáng vẻ toát lên sự lạnh lùng và quyền lực. Chiếc ô đen che khuất khuôn mặt anh ta khỏi cơn mưa xối xả, nhưng An Chi vẫn kịp nhận ra ánh mắt sắc bén, gần như vô cảm, lướt qua cô. Đó là ánh mắt của người đứng trên đỉnh cao, quen nhìn xuống thế giới. Anh ta không hề quan tâm đến cô gái đang run rẩy nép mình bên hiên. Anh ta chỉ sải bước về phía tòa nhà Empire, dáng vẻ vội vã nhưng đầy kiên định. An Chi như bị hút hồn bởi khí chất đó. Cô nghe loáng thoáng tiếng người vệ sĩ gọi tên anh ta: "Tổng giám đốc Trần Phong."
Trần Phong, cái tên đó như một tiếng sét đánh thức An Chi. Cô nhớ lại, đây chính là người đã bí mật tài trợ cho một quỹ học bổng nghệ thuật mà cô từng cố gắng xin vào nhưng thất bại. Cô liều lĩnh, quên đi sự tự trọng đang cố bám víu. "Xin lỗi, Tổng giám đốc Trần!" Cô hét lên, tiếng nói yếu ớt bị át đi bởi tiếng mưa. Trần Phong không quay lại. An Chi hít một hơi sâu, chạy ra khỏi mái hiên, bất chấp cơn mưa đang dội vào người. Cô chạy đến, đứng chắn trước mặt anh ta, cơ thể ướt như chuột lột.
Trần Phong dừng lại đột ngột. Vệ sĩ của anh ta ngay lập tức bước lên can thiệp. "Cô kia, tránh ra! Cô đang làm mất thời gian của Tổng giám đốc." Trần Phong giơ tay ra hiệu cho vệ sĩ lùi lại. Anh hạ chiếc ô xuống một chút, để lộ ra đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào An Chi. "Cô muốn gì?" Giọng nói của anh trầm và đầy uy quyền, như thể mỗi từ thốt ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng. An Chi đưa tấm áp phích thiết kế đã nhòe nước về phía anh. "Tôi... tôi cần một cơ hội. Chỉ một cơ hội để chứng minh khả năng của mình. Tôi cần tiền, nhưng tôi sẽ dùng công việc để kiếm." Cô nói nhanh, sợ hãi mình sẽ mất hết can đảm. Trần Phong im lặng nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh dò xét, không phải dò xét năng lực mà là dò xét sự kiên cường trong đôi mắt cô. Giây phút đó, dưới làn mưa, định mệnh đã bắt đầu.
Anh không nói gì về công việc. Thay vào đó, anh đưa chiếc ô đang cầm trên tay cho cô. "Cầm lấy." Rồi anh bước thẳng vào sảnh tòa nhà mà không đợi một lời cảm ơn hay giải thích nào. An Chi đứng đó, ôm chiếc ô đen kịt, chiếc áo khoác ướt đẫm, và một niềm hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm bởi một hành động kỳ lạ, không lời. Cô không biết rằng, hành động đó không phải là sự giúp đỡ ngẫu hứng, mà là bước đầu tiên trong một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, một sợi dây vô hình đã được Trần Phong tự tay buộc vào số phận của cô. Anh đã âm thầm theo dõi cô từ lâu, và ngày hôm nay, anh đã quyết định bước ra ánh sáng để chạm vào đời cô, với một bí mật kinh hoàng giấu kín trong tim.