602 từ
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Bốn năm rưỡi đã trôi qua kể từ ngày An Chi rời khỏi Việt Nam với trái tim tan vỡ và chất chứa hận thù. New York đã trở thành chiến trường của cô. Cô lao vào học tập và làm việc không ngừng nghỉ, biến nỗi đau và sự sỉ nhục thành nguồn năng lượng khủng khiếp để đạt được thành công. Cô tốt nghiệp thủ khoa khóa học thiết kế chuyên sâu, thành lập studio riêng và nhanh chóng trở thành một ngôi sao đang lên trong ngành thiết kế nội thất toàn cầu. Tên tuổi An Chi gắn liền với sự sáng tạo, tinh tế và một phong cách làm việc lạnh lùng, dứt khoát.
Bề ngoài, An Chi đã là một phụ nữ thành đạt, mạnh mẽ, không còn dấu vết của cô gái ngây thơ run rẩy dưới mái hiên cũ kỹ năm xưa. Cô mặc những bộ cánh đắt tiền, đi những chiếc xe sang trọng, và nói chuyện với giọng điệu tự tin, quyết đoán. Nhưng ẩn sâu bên trong, trái tim cô vẫn đóng băng. Hận thù đối với Trần Phong đã trở thành một phần của cô, là lời nhắc nhở cô không được phép yếu đuối, không được phép tin tưởng bất kỳ ai.
Cô vẫn theo dõi tin tức về Empire Group. Sau một thời gian dài im ắng kể từ bữa tiệc tuyên bố hợp tác, các bài báo bắt đầu đề cập đến sự vắng mặt bí ẩn của Trần Phong. Có tin đồn anh ta bị bệnh nặng, có tin đồn anh ta đã rút lui khỏi thương trường vì những vấn đề tài chính phức tạp, và tin đồn phổ biến nhất là anh ta đã rời khỏi Việt Nam để định cư cùng người phụ nữ giàu có kia sau khi hoàn tất các giao dịch mờ ám. Không ai biết rõ anh ta ở đâu.
Đối với An Chi, sự biến mất của Trần Phong chỉ càng củng cố thêm niềm tin về âm mưu lừa dối của anh ta. Cô tin rằng anh ta đã hoàn tất mọi giao dịch, tẩu tán hết tài sản và cao chạy xa bay. Cô cảm thấy phẫn nộ vì sự trốn tránh đó, vì anh ta đã không cho cô cơ hội đối diện và trả lại sự sỉ nhục.
Mục tiêu lớn nhất của An Chi giờ đây không phải là tiền bạc, mà là danh dự và sự công bằng. Cô muốn chứng minh rằng mình không phải là một công cụ dễ dàng bị lợi dụng và vứt bỏ. Cô bắt đầu lên kế hoạch cho sự trở về. Cô muốn quay lại Việt Nam, đối đầu với Quân (cộng sự của Trần Phong, người đã nhận cổ phần) và Bà Lâm (người mà cô tin là đồng phạm của Trần Phong), và chứng minh rằng cô có thể lấy lại mọi thứ, không cần sự giúp đỡ hay đền bù của anh ta. Cô muốn dùng sự thành công của mình như một lời tuyên chiến: Tôi đã trở về, và tôi sẽ không tha thứ.
Cô đứng trước tấm kính lớn, nhìn bóng mình phản chiếu. Cô cười lạnh. Đã đến lúc cô trở về. Đã đến lúc kẻ gieo rắc sự tổn thương phải nhận lấy hậu quả. Cô không hề biết rằng, Trần Phong đã không còn ở thế giới này nữa. Anh đã âm thầm ra đi, thanh thản vì cô đã trưởng thành và tỏa sáng, đúng như những gì anh đã hy sinh để đạt được.