763 từ
Tình yêu giữa An Chi và Trần Phong phát triển nhanh chóng và sâu đậm. An Chi dường như quên hết mọi nghi ngờ ban đầu, đắm chìm trong sự dịu dàng và che chở của anh. Sự nghiệp của cô cũng lên như diều gặp gió dưới sự định hướng khéo léo của anh. Cô được cử đi tham dự các hội thảo quốc tế, được giao những dự án lớn, mọi thứ đều hoàn hảo đến mức đáng ngờ.
Tuy nhiên, cuộc sống hạnh phúc không kéo dài được bao lâu thì những vết rạn đầu tiên bắt đầu xuất hiện. Dấu hiệu đầu tiên là sự thay đổi nhỏ trong sức khỏe của Trần Phong. Anh bắt đầu có những cơn đau đầu dữ dội, nhưng luôn tìm cách che giấu. Anh thường xuyên biến mất trong những cuộc họp hoặc những chuyến công tác bí mật. Anh trở nên thất thường, có lúc dịu dàng vô hạn, nhưng có lúc lại lạnh nhạt, xa cách một cách khó hiểu.
Một đêm, An Chi đến văn phòng Trần Phong để tặng anh chiếc cà vạt cô tự tay chọn. Cô thấy cửa phòng anh không đóng hẳn. Cô rón rén bước vào và thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc, khuôn mặt trắng bệch, tay siết chặt thái dương. Bên cạnh anh là một vỉ thuốc. Cô chưa kịp lên tiếng thì thấy anh vội vàng cất vỉ thuốc đi, thái độ lúng túng hiếm thấy. "Em làm gì ở đây?" Giọng anh lạnh lùng, mang theo sự bực bội. "Anh không thấy phiền khi em tự tiện vào phòng làm việc của anh sao?"
An Chi sững sờ trước sự cáu kỉnh bất ngờ đó. Cô cố giữ bình tĩnh. "Em chỉ muốn mang cái này cho anh. Anh ổn không? Em thấy anh có vẻ đau đầu." Cô nhìn về phía ngăn kéo anh vừa cất thuốc. Trần Phong đứng dậy, bước đến gần cô, nhưng không phải để ôm cô như mọi khi. Anh nắm lấy tay cô, nhưng ánh mắt lại hướng về phía khác. "Anh không sao. Công việc nhiều quá thôi. Em về đi, anh cần sự yên tĩnh." Lần đầu tiên, An Chi cảm thấy có một bức tường vô hình đang được anh dựng lên giữa hai người.
Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô. Cô âm thầm tìm kiếm thông tin về loại thuốc anh dùng. Cô nhận ra đó là một loại thuốc giảm đau mạnh, thường dùng cho các bệnh nhân ung thư hoặc các bệnh lý thần kinh nghiêm trọng. Cảm giác sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng cô. Cô bắt đầu theo dõi hành động của Trần Phong một cách kín đáo.
Một tuần sau, An Chi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của anh ở hành lang. Giọng anh yếu ớt nhưng kiên quyết: "...Tôi không cần điều trị thêm nữa. Mọi thứ đã quá muộn rồi. Việc còn lại là hoàn tất các thủ tục chuyển nhượng tài sản. Cô ấy phải có mọi thứ... Dù cô ấy có hận tôi, cũng không được để cô ấy biết..." Giọng nói của anh ngắt quãng, chứa đựng sự mệt mỏi và đau khổ tột cùng.
An Chi đứng chết trân. Cô không thể nghe hết cuộc đối thoại, nhưng những từ khóa đó đã đủ để cô rơi vào vòng xoáy của sự hiểu lầm kinh hoàng. Cô không nghĩ đến bệnh tật, mà nghĩ đến sự phản bội. Cô nhớ đến những chuyến công tác bí mật, những giao dịch tài sản mờ ám. Cô kết luận, Trần Phong đang chuẩn bị chuyển nhượng tài sản để bỏ trốn với người khác, hoặc tồi tệ hơn, anh đang lợi dụng cô để che mắt thiên hạ trong các giao dịch bất hợp pháp. Tình yêu của anh chỉ là một màn kịch tinh vi để che đậy một âm mưu lớn hơn.
Nỗi sợ hãi và sự tổn thương biến thành cơn thịnh nộ. An Chi quyết định, cô sẽ im lặng, cô sẽ chờ xem màn kịch này kết thúc như thế nào. Cô không biết rằng, cô đang tự mình bước vào cái bẫy cảm xúc mà Trần Phong đã dày công tạo ra để bảo vệ cô khỏi sự thật tàn khốc, cái sự thật về căn bệnh nan y đang dần cướp đi sinh mạng anh. Cô đã hiểu lầm, và chính sự hiểu lầm này sẽ là bước đệm cho những đau khổ không thể nào cứu vãn sau này.