807 từ
Kế hoạch đẩy An Chi ra nước ngoài bắt đầu được triển khai. Trần Phong sử dụng mọi mối quan hệ của mình để đảm bảo dự án ở New York là một cơ hội vàng không thể từ chối đối với bất kỳ nhà thiết kế trẻ nào. Anh muốn cô nhìn thấy đó là đỉnh cao sự nghiệp, chứ không phải là một sự trốn chạy.
Một tuần sau những thay đổi lạnh nhạt của Trần Phong, An Chi được mời tham dự một cuộc họp đặc biệt tại Empire Group. Trong phòng họp, gương mặt cô đầy căng thẳng, cô chờ đợi một lời giải thích cho những hành động khó hiểu của người yêu. Thay vào đó, cô nhận được thông báo về việc cô sẽ được bổ nhiệm làm Giám đốc Dự án cho chi nhánh quốc tế mới ở New York, với quyền hạn và mức lương đáng kinh ngạc. Mọi người đều trầm trồ, nhưng An Chi chỉ cảm thấy một sự cay đắng vô cùng.
Trần Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt anh lướt qua cô hờ hững, như thể cô chỉ là một nhân viên cấp dưới vừa được thăng chức. Anh không nói một lời chúc mừng cá nhân nào, chỉ nói với giọng điệu khô khan, chuyên nghiệp: "Đây là cơ hội để cô phát triển. Đừng phụ lòng tin của công ty. Hợp đồng du học và định cư sẽ được gửi đến cô sau cuộc họp này. Tôi mong cô sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ."
Sau cuộc họp, An Chi đuổi theo anh vào văn phòng. Cô không muốn chấp nhận cơ hội này nếu không có lời giải thích. Cô đóng sầm cửa lại, đối diện với anh với ánh mắt vừa tổn thương vừa giận dữ. "Đây là gì, Trần Phong? Anh nghĩ đây là cách anh giải quyết mọi chuyện sao? Một món quà đắt tiền để tôi im lặng và biến khỏi cuộc đời anh?"
Trần Phong dựa vào bàn làm việc, khoanh tay trước ngực, thái độ kiêu ngạo và lạnh lùng. Đây là lúc anh phải dùng những lời nói độc ác nhất để cắt đứt sợi dây tình cảm. "Cô nói đúng một nửa, An Chi. Đây là món quà, hay đúng hơn là sự đền bù xứng đáng cho những ngày tháng cô đã ở bên tôi."
Trái tim An Chi đau nhói. "Đền bù? Anh xem tình cảm của tôi là một giao dịch sao?"
"Tất cả mọi thứ đều là giao dịch, An Chi," anh cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Cô nghĩ tại sao tôi lại chọn cô? Vì cô thông minh, có tài năng, và quan trọng nhất, cô dễ kiểm soát trong công việc. Tôi cần một người có năng lực làm việc ở New York và tôi đã đầu tư vào cô. Bây giờ, cô đã đủ lông đủ cánh, và cô nên biết vị trí của mình." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ứa nước của cô. "Mối quan hệ này đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Tôi không thể phí thời gian với những thứ không còn giá trị lợi ích nữa."
Lời nói đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim cô. An Chi lùi lại, không tin vào tai mình. Cô thốt lên: "Vậy còn những lời anh nói? Những lời yêu thương, những hứa hẹn?"
"Hứa hẹn?" Trần Phong nhún vai, đầy vẻ khinh miệt giả tạo. "Cô là một người lãng mạn quá mức. Cô nghĩ một người như tôi sẽ bị trói buộc bởi tình cảm trẻ con đó sao? Cô là một công cụ giúp tôi đạt được mục tiêu, và bây giờ tôi đang ban thưởng cho công cụ đó. Hãy nắm lấy cơ hội này, và đừng bao giờ quay lại làm phiền tôi nữa." Anh cố gắng để giọng nói mình trở nên tàn nhẫn và vô cảm nhất. Anh biết cô đang tan vỡ, nhưng anh phải kiên định. Anh không muốn cô chứng kiến anh chết. Anh muốn cô nhớ về anh như một kẻ phản bội, để cô mạnh mẽ mà sống.
An Chi không nói thêm một lời nào. Cô nhìn anh lần cuối, ánh mắt chứa đựng sự căm hận sâu sắc và nỗi thất vọng tột cùng. Cô quay lưng bước đi, kéo theo cánh cửa phòng đóng sập, một âm thanh vang vọng như tiếng đổ vỡ của một tình yêu. Cô đã tin rằng mình bị lợi dụng, bị phản bội, và cô quyết định: cô sẽ nhận món quà đắng cay này, không phải để trốn chạy, mà là để lớn mạnh, để một ngày nào đó cô có thể quay lại, và trả lại sự tổn thương này cho anh gấp trăm lần.