687 từ
Ngày An Chi lên đường đến New York là một ngày nắng gắt, nhưng trái tim cô lại lạnh lẽo như băng. Cô không gọi điện báo cho Trần Phong. Cô tin rằng anh sẽ không xuất hiện, hoặc tệ hơn, anh sẽ đến chỉ để xem công cụ của mình đã được vận chuyển an toàn.
Tuy nhiên, Trần Phong đã đến. Anh đứng khuất sau một góc khuất ở sân bay, nhìn bóng lưng kiên cường của An Chi đang làm thủ tục. Anh trông tiều tụy hơn hẳn, quầng thâm dưới mắt lộ rõ do những đêm mất ngủ và những cơn đau ngày càng dày đặc. Anh biết đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy cô, và tim anh thắt lại vì nỗi đau không thể thốt nên lời. Anh muốn chạy đến, ôm cô thật chặt và nói hết sự thật, nhưng hình ảnh về tương lai tươi sáng của cô ở phía trước đã giữ chân anh lại.
Đúng lúc đó, An Chi quay lại. Cô nhìn thấy anh. Trần Phong không thể giấu mình được nữa, anh bước ra khỏi góc khuất. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô chứa đựng một sự khinh miệt và xa lạ đến lạnh người. Đó là ánh mắt của người đã hoàn toàn dứt tình.
An Chi đi thẳng về phía anh. Cô đứng đối diện anh, không nói một lời nào. Trần Phong cảm thấy cơn đau đầu như muốn nổ tung, nhưng anh cố gắng gượng cười, nụ cười giả tạo cuối cùng. "Cô đi bình an," anh nói, giọng anh cố tình trở nên hời hợt. "Nhớ làm việc chăm chỉ. Tôi không muốn sự đầu tư của mình bị lãng phí."
An Chi cười, một nụ cười cay đắng. "Anh yên tâm, Tổng giám đốc Trần Phong. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ. Tôi sẽ thành công rực rỡ, không phải để làm hài lòng anh, mà là để chứng minh cho anh thấy, anh đã lầm khi nghĩ rằng tôi là một công cụ dễ kiểm soát." Cô nói chậm rãi, rõ ràng từng chữ, như muốn đóng đinh anh vào sự dối trá của anh. "Và tôi sẽ quay lại. Tôi sẽ quay lại không phải để cầu xin tình yêu của anh, mà là để đòi lại những gì thuộc về tôi, đòi lại sự tôn trọng mà anh đã chà đạp."
Trần Phong không thể chịu đựng thêm được nữa. Đây là lúc kết thúc. Anh quyết định đưa ra lời cuối cùng, lời nói độc ác nhất để cắt đứt mọi hy vọng. "Không cần phải quay lại. Sau khi cô đi, tôi đã có đối tác mới rồi. Cô ấy giỏi hơn, và quan trọng hơn, cô ấy biết vị trí của mình. Chuyến đi này của cô chính là quà chia tay."
An Chi gật đầu, ánh mắt cô lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, không còn nước mắt, không còn hận thù, chỉ còn lại sự buông xuôi. Cô rút ra một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn định tình mà anh đã tặng cô, và ném nó xuống chân anh. "Giữ lấy. Đừng để nó làm bẩn tay cô ấy." Nói rồi, cô quay lưng bước đi mà không một lần ngoái lại.
Trần Phong đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng cô khuất dần sau cửa kiểm soát. Anh cúi xuống nhặt chiếc nhẫn, đặt nó vào túi áo vest, ngay nơi gần trái tim đang dần yếu đi. Đôi chân anh khuỵu xuống, cơn đau đầu ập đến khiến anh không thể đứng vững. Anh biết, anh đã thành công. An Chi đã rời đi, mang theo sự hận thù, nhưng cũng mang theo một tương lai rạng rỡ, một tương lai mà anh đã đánh đổi bằng chính sinh mạng và danh dự của mình. Anh ngã quỵ xuống sàn sân bay, nén một tiếng rên đau đớn. Đây là sự chia ly cuối cùng. Anh đã cắt đứt sợi dây của cô, để cô bay cao, nhưng sợi dây định mệnh đã siết chặt lấy cổ họng anh.