MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 9: Phòng Thủ

Ngày nắng bên em

Chương 9: Phòng Thủ

1,006 từ · ~6 phút đọc

Cuộc sống của Đăng Dương ở Thiên Thanh đã bắt đầu hình thành một quỹ đạo mới, dịu dàng hơn. Cậu vẫn giữ sự trầm lặng, nhưng giờ đây sự trầm lặng đó đã có Hải Minh làm điểm tựa. Cậu thậm chí đã bắt đầu phác thảo những ý tưởng về "Tinh thần không bỏ cuộc" cho Hải Minh, đôi nét vẽ đã có thêm sự mạnh mẽ, dứt khoát.

Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng tĩnh lặng như phòng 407.

Vào một buổi chiều thứ Sáu, khi học sinh đang đổ dồn ra cổng để về nhà hoặc đi chơi cuối tuần, Đăng Dương đang đi cùng Hải Minh. Hải Minh đang giải thích về một pha bóng rổ phức tạp, còn Đăng Dương lặng lẽ lắng nghe. Mặc dù vẫn cảm thấy không thoải mái với đám đông, nhưng đi bên cạnh Hải Minh khiến cậu cảm thấy an toàn hơn rất nhiều.

Khi cả hai đi ngang qua cổng trường, một giọng nói chua chát, mang theo sự chế giễu đầy ác ý, chợt vang lên:

"Ô kìa! Không phải là 'Đăng Dương câm' đấy sao?"

Đăng Dương lập tức cứng người lại. Cậu cảm thấy toàn bộ máu trong người như đông lại, và tất cả sự sợ hãi cũ kỹ trỗi dậy, mạnh mẽ như một cơn sóng thần. Đăng Dương câm. Đó là biệt danh kinh khủng mà cậu bị gán cho ở trường cũ.

Cậu quay lại, thấy một nhóm học sinh từ một trường khác đang đứng gần đó. Trong số họ, có một gương mặt mà cậu nhận ra ngay lập tức: Hoàng Minh, một kẻ đã từng là nguồn cơn của sự tổn thương mà cậu đã phải gánh chịu.

Hoàng Minh tiến lại gần, vẻ mặt hằn học. "Tưởng trốn đi đâu rồi chứ? Hóa ra lại trốn vào cái trường nội trú cũ kỹ này à? Mày vẫn không dám nói chuyện với ai hả? Mày sợ đến thế cơ à?"

Mọi người xung quanh bắt đầu đổ dồn ánh mắt tò mò về phía họ. Đăng Dương cảm thấy chóng mặt. Sự sợ hãi xã hội ngay lập tức bóp nghẹt cậu. Cậu chỉ muốn biến mất, muốn tan biến vào không khí. Cậu lùi lại, cơ thể run rẩy một cách không kiểm soát.

Ngay lập tức, Hải Minh hành động.

Hải Minh không nói một lời nào. Cậu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết kéo Đăng Dương ra sau lưng mình. Cậu đứng chắn, thân hình cao lớn của cậu như một bức tường vững chắc, hoàn toàn che khuất Đăng Dương khỏi tầm nhìn của Hoàng Minh và đám đông.

Hải Minh nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt không hề giận dữ hay hoảng loạn, mà là sự bình tĩnh tuyệt đối, nhưng mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển.

"Xin lỗi, bạn là ai?" Hải Minh hỏi, giọng điệu điềm đạm, không chút cảm xúc nào ngoài sự lạnh nhạt.

Hoàng Minh ngạc nhiên trước thái độ của Hải Minh. "Mày là ai mà chen vào chuyện của tao?"

"Tớ là Hải Minh, bạn của Đăng Dương," Hải Minh đáp, giữ nguyên tư thế bảo vệ. "Và cậu vừa xúc phạm bạn tớ một cách vô cớ. Đây là khuôn viên trường Thiên Thanh, tớ đề nghị cậu tôn trọng quy tắc ở đây."

"Bạn? Bạn của nó á? Thằng này nó câm, nó chẳng bao giờ nói chuyện với ai đâu! Mày bị lừa rồi thằng ngu!" Hoàng Minh cười lớn, cố gắng xuyên thủng sự bình tĩnh của Hải Minh.

Hải Minh vẫn không xê dịch. Cậu dùng một giọng điệu dứt khoát, không cần lớn tiếng nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy rõ:

"Đăng Dương không câm. Cậu ấy là bạn cùng phòng của tớ. Cậu ấy là người thiết kế biểu trưng cho Câu lạc bộ Bóng rổ của Thiên Thanh, và cậu ấy là học sinh xuất sắc nhất khối. Những lời nói vô căn cứ của cậu sẽ không ảnh hưởng đến cậu ấy, nhưng nó sẽ phản ánh rõ ràng về cách giáo dục và nhân cách của chính cậu."

Hải Minh hơi cúi đầu xuống, nói khẽ với Đăng Dương: "Cậu cứ ở sau tớ. Không cần nhìn. Không cần nghe. Tớ đang ở đây."

Cảm nhận được sự vững chãi của tấm lưng Hải Minh, Đăng Dương từ từ hít sâu. Cậu cảm thấy như một đứa trẻ đang được bảo vệ bởi cha mẹ mình. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự cô độc nữa.

Hải Minh không cho Hoàng Minh cơ hội nói thêm. Cậu dứt khoát quay lưng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Đăng Dương và dẫn cậu đi thẳng vào bên trong khu ký túc xá, hoàn toàn phớt lờ sự tức giận và ánh mắt của đám người kia.

"Đừng quay đầu lại, Đăng Dương. Họ không xứng đáng với sự chú ý của cậu," Hải Minh nói khẽ.

Về đến phòng 407, Đăng Dương gần như ngã quỵ. Cậu ngồi phịch xuống giường, cơ thể vẫn còn run rẩy vì cơn hoảng loạn vừa qua.

Hải Minh đóng cửa lại, khóa chốt, sau đó ôm Đăng Dương vào lòng một cách chậm rãi, nhẹ nhàng. Không có lời nói nào, chỉ có sự tĩnh lặng và hơi ấm của Hải Minh truyền qua áo.

Đó không phải là một cái ôm lãng mạn, mà là một hành động chống đỡ, để ngăn Đăng Dương sụp đổ.

Đăng Dương tựa vào lồng ngực Hải Minh. Cậu không khóc, nhưng sự cứng nhắc trong lòng cậu đã hoàn toàn tan vỡ. Trong giây phút khủng hoảng tột độ này, cậu đã tìm thấy nơi trú ẩn an toàn nhất.

"Cậu ổn rồi. Tớ đã đuổi họ đi rồi," Hải Minh thì thầm bên tai cậu. "Tớ đã hứa, tớ là bức tường chắn của cậu. Từ giờ, không một ai được phép làm tổn thương cậu nữa."

Trong vòng tay của Hải Minh, Đăng Dương biết rằng, đây không chỉ là sự đồng hành, đây là sự cứu rỗi.