Thẩm Nghiên quả thật rất đẹp, không phải vẻ đẹp lòe loẹt mà là nét đẹp đằm thắm, thanh lịch.
Cô ấy mặc một chiếc váy dài, dáng người thanh thoát.
Tôi lén quan sát cô ấy một chút.
Có thể bạn thích
Anh, quyền lực một tay che trời, bị cô coi như tình một đêm, chơi xong rồi bỏ, nhưng đâu dễ đến vậy,...
Trọng sinh thành đứa bé ba tuổi, suýt bị chôn sống, cùng xem cô trở thành đại gia nông nghiệp như thế nào.
Đích nữ ngốc nghếch trở mình, trở thành nhân vật được săn đón nhất, cả Thái tử cũng đích thân đến cầu hôn!
Ai cũng nghĩ người quyền quý như anh không bao giờ nhìn lại người cũ. Vì vậy, cô giấu kín tâm tư nhưng nào ngờ...
Sau khi lên xe, Thẩm Nghiên mỉm cười chào tôi, rồi ngay lập tức khoác tay thân mật với Tạ Dữ, bắt đầu trò chuyện.
Tạ Dữ, cái tên gỗ đá này trả lời Thẩm Nghiên qua loa, chẳng mấy hứng thú.
Trong lòng anh không ngừng thúc giục:
'Lâm An An còn chần chừ gì nữa, sao không vượt qua chiếc xe phía trước đi?'
Thật là bất lịch sự!
Hoàn thành nhiệm vụ làm tài xế tạm thời, tôi đưa họ đến điểm hẹn rồi quyết định tìm một chỗ g.i.ế.c thời gian, chờ đến lúc quay lại đón sếp. Tôi ghé một quán ăn, gọi vài món.
[Con gái à, khi nào về?]
[Sao lại chia tay với Tiểu Trương? Cậu ấy có gì không tốt đâu, làm trong cơ quan nhà nước, ổn định lại còn có thể diện. Con nói cậu ấy kiểm soát con quá mức, có thực sự nghiêm trọng đến thế không? Đàn ông mà, ai chả vậy. Mẹ làm thế chỉ vì muốn tốt cho con thôi.]
Truyện hay
“Chỉ cần Khánh Nghi mưa vẫn còn rơi, chó nhỏ còn vẫy đuôi, thì vĩnh viễn còn có người thích cậu.” Mùa hè năm ấy, cô và anh rung động vì nhau, chia xa rồi lại tìm thấy nhau.
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Từng dòng tin nhắn dài dòng của mẹ nhảy lên trên màn hình, thể hiện rõ sự kiểm soát khiến tôi thấy ngột ngạt.
Trong lòng cảm thấy khó chịu, tôi vô tình gọi món có rượu mà không để ý.
Gà được nấu với rượu, mà tửu lượng của tôi vốn dĩ rất kém.
Sau bữa ăn, đầu tôi bắt đầu choáng váng.
Trong khi đầu óc dần trở nên mờ mịt, ý nghĩ về việc đưa Tạ Dữ về nhà lại hiện lên rõ ràng.
Đúng rồi, tôi còn phải đưa Tạ Dữ về nhà.
Dựa theo cảm giác, tôi đi tới bãi đậu xe nhưng bị một vòng tay rộng lớn chặn lại.
Mùi hương nhẹ nhàng của muối biển thoang thoảng bên tôi.
"Lâm An An, cô đi uống rượu à?"
Giọng Tạ Dữ trầm xuống, tôi không rõ đây là lời anh nói hay chỉ là suy nghĩ trong đầu anh.
Dựa vào lồng n.g.ự.c của anh, tôi bỗng thấy tủi thân:
"Xin lỗi, đừng trừ lương tôi, tôi sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ mà."
Tạ Dữ cúi xuống nhìn tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng.
Lúc này, đôi mắt của anh không còn giống như màu hổ phách nữa, mà giống dòng nước sâu thẳm.
"Được rồi, không trừ lương."
"Để tôi đưa cô về trước." Anh quay sang nói với Thẩm Nghiên.
Thẩm Nghiên khẽ cười, thái độ và cách xưng hô đã lạnh nhạt hơn nhiều so với lúc ban đầu:
Truyện tranh hot
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
"Không cần đâu, tôi đã gọi xe rồi, anh Tạ cứ đưa cô Lâm về trước đi."
Khi lên xe cùng Tạ Dữ, ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ, suy nghĩ gì thì nói ra nấy, hoàn toàn buông thả bản thân.
Tạ Dữ vừa cùng Thẩm Nghiên bước tới bãi đỗ xe thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc thì thầm:
'Đưa Tạ Dữ về nhà, đưa tên tư bản về nhà, đưa chó con về nhà, đưa rùa nhỏ về nhà...'
Chuyện quái gì thế này? Tạ Dữ nhìn quanh và phát hiện Lâm An An đang say khướt không xa. Má cô ấy hơi ửng đỏ, và cô lao thẳng vào người anh.
Lâm An An với đôi mắt trong veo nhìn anh nhưng đột nhiên mắt cô phủ đầy nước, giọng điệu tủi thân bảo Tạ Dữ đừng trừ lương của mình.
Trong lòng Tạ Dữ chợt xao động, từ những lời hứa về tiền thưởng hàng tháng cho đến tiền thưởng cuối năm nhưng anh vẫn nghe thấy Lâm An An lộn xộn trách móc:
"Anh thật xấu xa, tên sếp đáng ghét."
Xấu xa chỗ nào chứ? Tạ Dữ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.