Buổi thưởng hoa tại cung Trang Lạc Yên diễn ra trong không khí rực rỡ, với những khóm cúc vàng nở rộ, biểu tượng của sự thanh cao và thuần khiết. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng, từ trà hoa nhài đến bánh ngọt tự làm, kết hợp phong cách hiện đại với nét cổ điển để tạo ấn tượng. Các phi tần thấp vị, bao gồm Linh phi – đồng minh thân thiết của cô, đến đông đủ, trò chuyện rôm rả. Hàn Dịch đồng ý tham gia, khiến không khí thêm phần náo nhiệt. Trang Lạc Yên chọn y phục lụa vàng nhạt, điểm xuyết trâm ngọc, toát lên vẻ dịu dàng nhưng không kém phần quyến rũ, nhằm thu hút ánh nhìn mà không gây ghen tị.
Cô tự tay pha trà, kể những câu chuyện vui về hoa cúc, khiến mọi người cười vang. Linh phi khẽ thì thầm: "Nương nương, người thật biết cách làm mọi người yêu mến." Hàn Dịch ngồi cạnh, ánh mắt không rời khỏi cô, như bị hút hồn bởi sự duyên dáng của nàng. "Ngươi luôn khiến trẫm bất ngờ," anh nói, giọng trầm ấm, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi. Cô đáp, mắt lấp lánh: "Thần thiếp chỉ mong bệ hạ vui lòng." Khi mọi người rời đi, anh giữ cô lại, dẫn vào một góc khuất trong vườn, nơi hoa cúc tỏa hương ngát dưới ánh nắng. "Ngươi biết trẫm không thể cưỡng lại ngươi," anh thì thầm, kéo cô vào lòng, tay siết chặt eo nàng. Anh trói nhẹ cổ tay cô bằng dải lụa từ thắt lưng, tạo cảm giác chiếm hữu đầy mê hoặc. "Ngươi sẽ bị phạt vì sự táo bạo này," anh nói, ánh mắt rực cháy như ngọn lửa. Khoảnh khắc nồng cháy bùng lên, với nụ hôn sâu và những cái chạm đầy ý vị. Cô đáp lại, khiến anh càng mê đắm, nhưng vẫn giữ sự tự chủ, làm anh thêm bị cuốn hút. Trò chơi quyền lực này, với sự đồng thuận ngọt ngào, khiến cả hai thêm gắn bó, như một bản tình ca dưới ánh nắng.
Nhưng niềm vui không kéo dài. Tiểu Lan trở về, mặt tái mét: "Nương nương, nô tỳ nghe cung nữ của Linh phi nói Thục phi, dù vừa được thả khỏi cấm túc, đã âm mưu bỏ độc vào hoa cúc trong vườn để vu oan người!" Trang Lạc Yên gật đầu, không bất ngờ. Cô đã đoán trước Thục phi sẽ không ngồi yên sau những thất bại liên tiếp. Cô lập tức ra lệnh thay toàn bộ hoa cúc bằng hoa mới, đồng thời sai Tiểu Lan để lộ thông tin này cho Linh phi, người sẽ báo cáo lên hoàng hậu. "Phải khiến Thục phi tự rơi vào bẫy," cô nói, ánh mắt sắc bén. Cô cũng chuẩn bị một lọ hương hoa mới, dự định tặng hoàng hậu để củng cố lòng tin.
Buổi chiều, hoàng hậu triệu Thục phi đến cung Càn Thanh để chất vấn. Thục phi chối tội, nhưng cung nữ của ả bị bắt quả tang khi thay hoa độc, khiến ả không thể chối cãi. Hoàng hậu giận dữ, ra lệnh cấm túc Thục phi thêm ba tháng. Hàn Dịch, nghe tin, triệu Trang Lạc Yên đến an ủi. Trong tẩm cung, anh ôm cô, giọng trầm: "Không ai được phép làm hại ngươi." Cô nép vào lòng anh, cảm nhận sự sủng ái, nhưng lòng vẫn cảnh giác. Anh hôn lên trán cô, tay siết nhẹ, thì thầm: "Ngươi là của trẫm, mãi mãi." Khoảnh khắc nồng cháy ấy khiến cô rung động, nhưng cô biết hậu cung chưa bao giờ yên bình.
Trở về cung, Tiểu Lan phấn khích: "Nương nương, Thục phi lại thua rồi!" Nhưng cô dặn: "Đừng chủ quan. Quý phi vẫn còn đó, và ả sẽ không để ta yên." Cô lên kế hoạch tổ chức một buổi cờ vây, mời Hàn Dịch và vài phi tần thân thiện, để củng cố vị thế và làm lu mờ Quý phi. Dưới ánh nến, cô luyện lại các nước cờ, kết hợp chiến thuật hiện đại với lối chơi cổ điển, quyết tâm khiến Hàn Dịch không thể rời mắt. Cô mỉm cười, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, biết rằng mỗi bước đi trong hậu cung là một ván cờ, và cô đang chơi với sự tự tin tuyệt đối.