Ánh nắng buổi sáng len qua cửa sổ cung mới, nơi Trang Lạc Yên vừa chuyển đến sau khi được hoàng đế ban thưởng. Cung điện này tuy không sánh bằng nơi ở của Thục phi, nhưng sạch sẽ, thoáng đãng, với sân vườn nhỏ trồng hoa mẫu đơn. Tiểu Lan hồ hởi: "Nương nương, cung này tốt hơn lãnh cung nhiều! Người sắp thành sủng phi rồi." Trang Lạc Yên cười, vuốt mái tóc được chải kỹ càng. "Tiểu Lan, đừng vội mừng. Hậu cung này, càng lên cao càng dễ ngã." Cô biết, tin đồn yêu thuật vừa bị dập tắt, nhưng Thục phi chắc chắn đang ủ mưu mới.
Hôm nay, hoàng hậu tổ chức yến tiệc mừng ngày sinh, mời tất cả phi tần. Đây là cơ hội để Trang Lạc Yên củng cố vị thế, nhưng cũng là sân khấu nguy hiểm. Cô chọn một bộ y phục lụa hồng phấn, điểm xuyết trang sức ngọc trai, vừa thanh thoát vừa nổi bật. "Phải làm sao để tỏa sáng mà không gây thù," cô nghĩ, lấy kinh nghiệm PR để lên kế hoạch. Cô chuẩn bị một món quà đặc biệt cho hoàng hậu: một bức tranh thêu hoa sen do chính tay cô thực hiện, kết hợp phong cách hiện đại với nét cổ điển.
Tại yến tiệc, cung điện chính rực rỡ ánh đèn. Các phi tần tụ họp, tranh nhau khoe sắc. Thục phi mặc y phục đỏ rực, thu hút mọi ánh nhìn, trong khi Quý phi kiêu ngạo với vòng vàng lấp lánh. Hoàng hậu ngồi trên cao, khuôn mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén. Hàn Dịch xuất hiện muộn, khiến không khí thêm phần căng thẳng. Trang Lạc Yên chọn góc khuất, quan sát. Khi đến phần dâng quà, cô bước ra, quỳ xuống: "Thần thiếp xin dâng bức thêu hoa sen, mong nương nương trường thọ." Ascending." Hoàng hậu khen ngợi: "Tố Tâm phi, ngươi thật tinh tế." Hàn Dịch ngồi cạnh, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, dừng lại trên cô lâu hơn thường lệ.
Nhưng Thục phi không để yên. Trong lúc mọi người thưởng thức màn múa, một cung nữ bất cẩn làm đổ rượu lên y phục Trang Lạc Yên. Cô nhận ra ngay đây là mưu kế. Thay vì hoảng loạn, cô cười dịu dàng: "Không sao, thần thiếp sẽ thay y phục." Cô nhanh chóng rời đi, nhờ Tiểu Lan chuẩn bị sẵn một bộ y phục xanh ngọc lộng lẫy. Khi trở lại, cô cố ý bước chậm, để mọi ánh mắt đổ dồn vào mình. Hàn Dịch nhìn cô, ánh mắt lóe lên sự thích thú. Cô cúi đầu, cố ý để lộ cổ áo hơi trễ, khiến anh khẽ nhíu mày, một tia chiếm hữu thoáng qua.
Sau yến tiệc, Hàn Dịch triệu cô đến tẩm cung. Không gian ấm áp, ánh nến mờ ảo. Anh ngồi trên ghế, ra hiệu cô lại gần. "Ngươi cố ý khiến trẫm để ý?" giọng anh trầm thấp, mang chút trêu đùa. Cô đáp, giọng nhẹ nhàng: "Thần thiếp chỉ muốn bệ hạ vui lòng." Anh kéo cô ngồi lên đùi, tay siết nhẹ eo nàng. "Ngươi táo bạo thật," anh thì thầm, hơi thở nóng rực bên tai. Một khoảnh khắc H+ bùng lên, anh hôn lên cổ cô, để lại dấu đỏ nhàn nhạt. "Nếu ngươi muốn trẫm chú ý, phải trả giá," anh nói, giọng đầy uy quyền. Cô mỉm cười, đáp: "Thần thiếp nguyện chịu phạt." Anh trói nhẹ cổ tay cô bằng dải lụa, trò chơi quyền lực khiến không khí thêm phần nồng nhiệt. Nhưng cô vẫn giữ được sự tự chủ, khiến anh càng bị cuốn hút.
Trở về, Tiểu Lan lo lắng: "Nương nương, Thục phi đang lan tin người cố ý làm bẽ mặt ả." Trang Lạc Yên gật đầu. "Cứ để ả tự đào hố. Ta sẽ phản công." Cô lên kế hoạch dùng chính sự kiện này để làm nổi bật sự vô tội của mình, đồng thời khiến Thục phi mất điểm trước hoàng hậu. Đêm đó, cô nằm trên giường, nghĩ về ánh mắt chiếm hữu của Hàn Dịch, biết rằng mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu.