MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1002: 02

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1002: 02

512 từ · ~3 phút đọc

Chương 1002:

Mạc Tuân cùng Tô Hi nhìn nhau, hai người đàn ông anh tuần cường đại hệt nhau, trong ánh mắt chạm trán tràn ra một đường hoa lửa.

Tô Hi lại mắp máy môi: “Còn giờ, Mạc Tuân, buông tay ra, để Lê Hương đến bên cạnh tôi.”

Mạc Tuân châm chọc câu môi: “Nếu như tao không buông thì sao?”

Vừa dút lời, thân ảnh Tô Hi cao to như ngọc đã trong nháy mắt vọt đến trước mặt Mạc Tuân, không có ai thấy được anh động thủ thế nào, thân ảnh anh như quỷ mị, trực tiếp dễ như trở bàn tay, từ trong tay Mạc Tuân cướp đi Lê Hương.

Mạc Tuân cũng nhanh chóng xuất thủ, đánh Tô Hi một chiêu, Tô Hi một tay ôm Lê Hương, dùng một tay đỡ một chiêu của Mạc Tuân.

Trong chưởng lực của Tô Hi dường như ẩn chứa sức mạnh sâu không lường được nhất của thế giới này, Mạc Tuân thua, Tô Hi một chưởng vỗ lên ngực Mạc Tuân.

Mạc Tuân lui về sau một bước, Sùng Văn nhanh chóng đỡ lấy: “Thiếu chủ, anh sao rồi?”

Thượng Võ là Hữu hộ pháp của Tá La môn, thân thủ rất giỏi, lúc này anh ta muốn lên trước, thế nhưng Tô Hi ôm Lê Hương đáp xuống, gió đêm thổi tung vạt áo đen của anh ta, càng thiêm vài phần tiên khí hạ phàm, anh thản nhiên nói: “Lui ra đi, chủ tử của anh còn không phải là đối thủ của tôi.”

Lúc này rất nhiều người mặc đồ đen từ trên trời giáng xuống, mang theo lực đạo bén nhọn không gì sánh được, nhẹ nhàng đáp xuống, nhanh chóng bao vây toàn bộ những người ở đây.

Đây là người của Tô Hi.

Khuôn mặt tuần tú của Tô Hi bình tĩnh, nhưng đã nắm trong tay toàn cục.

Mạc Tuân chịu một chưởng, anh cảm thấy huyết khí cuồn cuộn, cổ họng ngai ngái, anh cúi đầu, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

“Thiếu chủ!” Sắc mặt Sùng Văn đại biến.

Thấy Mạc Tuân hộc máu, Lê Hương nhanh chóng đưa tay kéo lại ống tay áo của Tô Hi, nhỏ giọng nói: “Tô Hi, không cho phép anh tổn thương anh ấy!”

Lúc Mạc Tuân ngắng đầu liền thấy một màn này, Lê Hương được Tô Hi ôm vào ngực, cô ngước khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc thì thầm gì đó với Tô Hi.

Ánh mắt của anh bị một màn này đau nhói sâu đậm.

Tô Hi ôm Lê Hương: “Lê Hương, chúng ta đi thôi.”

Anh mang theo Lê Hương rời đi.

Cô cứ đi như thế sao? Mạc Tuân giơ tay lên lau lau vết máu bên khóe môi, sau đó anh nhanh chóng tiến lên, năm ngón tay giếng như móc sắt đánh úp về phía đầu vai củaTô Hi.

Tô Hi căn bản cũng không quay đầu, ngay lúc Mạc Tuân đánh tới, anh lại một chưởng vỗ về phía ngực Mạc Tuân.

Mạc Tuân bị chắn động lùi về sau mấy mét, trong miệng lại phun ra một búng máu tươi.