MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1007: 07

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1007: 07

465 từ · ~3 phút đọc

Chương 1007:

“Vâng, cung chủ.” Người làm nữ sợ đến cúi đầu, dọp dẹp xong xuôi một mảnh hỗn độn trên thảm liền nhanh chóng lui xuống.

Tô Hi đi lên trước, đi tới bên giường.

Lê Hương vươn tay che kín mặt mình, cô biết gương mặt này đã chỉ chít nếp nhăn: “Tô Hi, hôm nay có phải em đã già đi rất nhiều không? Hình như dáng vẻ của em còn rất hù dọa người khác.”

Tô Hi cầm dây buộc tóc, buộc gọn lại mái tóc dài của Lê Hương, hiện tại tóc cô rụng từng bó từng bó lớn, nhưng cô vẫn cứng đầu không chịu cắt ngắn.

“Lê Hương, hôm nay anh giúp em cắt tóc nhé?”

Lê Hương lắc đầu: “Em không muốn cắt tóc.”

“Vì sao?”

“Bởi vì…” Cũng không biết Lê Hương nghĩ tới điều gì, cô cong môi đỏ mọng, lộ ra ý cười ngọt ngào: “Anh ất thích nhất là mái tóc dài này của em đấy.”

Tô Hi đã biết, bởi vì Mạc Tuân thích mái tóc dài của cô, cho nên cô vẫn giữ lại, không nỡ cắt đi.

“Được rồi, chúng ta sắp xếp một chút, sắp đi siêu âm rồi.”

Trong phòng siêu âm, Lê Hương nằm xuống, bác sĩ siêu âm cho cô.

Rất nhanh bác sĩ ngạc nhiên nói: “Lê tiểu thư, trong bụng của cô có hai đứa bé, cô mang song thai!”

Cái gì? Cô mang song thai? Lê Hương lập tức ngồi phắt dậy: “Thật không? Tôi xem một chút.”

Cô vẫn thường bắt mạch cho chính mình, hỉ mạch này từ lúc mới bắt đầu cũng rất mạnh mẽ, nhưng cô cũng chẳng ngờ đến mình mang thai đôi.

“Lê tiểu thư, cô nhìn đi, đây là hai cuống rốn, dị trứng song sinh, cô nghe thai tâm của các bé này, đều rất tốt, các bé rất khỏe mạnh.”

Lê Hương thấy được hai cuống rốn, hai cuống rốn nhỏ xíu, đây là sự thật, cô vậy mà thực sự mang song thai.

Trong bụng không phải một cục cưng, mà là đến tận hai cục cưng.

Lê Hương cảm thấy quá vui mừng, cô cho tới bây giờ không dám mong, hơn nữa hai bé còn phát triển rất tốt, hết sức khỏe mạnh.

Lê Hương nằm trở về, đôi mắt sáng long lánh, lóe ra tia vui mừng: “Tô Hi, anh nghe được không? Em mang song thai!”

Lê Hương không kịp chờ đợi chia sẻ tin tức tốt này cho Tô Hi, giây phút này hạnh phúc từ đáy lòng sắp tràn ra, phải chia sẻ cùng người khác.

Đây chắc chắn là khoảnh khắc hạnh phúc hiếm có của Lê Hương trong quãng thời gian này, Tô Hi nhìn cô, ánh sáng nơi đáy mắt thiêu đốt cả người, trở nên tiên hoạt dị thường: “Lê Hương, chúc mừng em.”