MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1229

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1229

579 từ · ~3 phút đọc

Chương 1229:   Bà mập thực sự bị đánh đến ngu người, rốt cuộc là sai ở khâu nào, nơi này chính là địa bàn của bà ta, bà ta là vợ của ông chủ ở đây, nhưng đám bảo vệ này ăn gan hùm lại dám đánh bà ta.   Bà mập nhìn Mạc Tuân, nhìn anh một thân quần áo đất tiề, nâng tay nhấc chân đều tản ra khí tràng thong dong bình tĩnh, vừa nhìn đã biết địa vị rất hiển hách, không giàu cũng sang.   Anh là ai?   Lẽ nào, đám bảo vệ này đều nghe anh?   Vì sao?   Bà mập cho dù là muốn bổ óc ra suy nghĩ, cũng không nghĩ ra là nguyên nhân gì.   *Vị tiên sinh này, anh bị Lan Lâu công chúa này bỏ bùa rồi, con đĩ này tuy bề ngoài thanh thuần, nhưng trong xương đặc biệt lẳng lơ, ả rất thích câu dẫn đàn ông, chồng tôi đã bị ả câu dẫn, anh tốt nhất nên thấy rõ bộ mặt thật của ả.”   Lời lẽ của bà mập cay độc, mở miệng đã nói bẩn, hàng .   mày thanh tú Lê Hương chau chặt, mặc dù cô rất thản nhiên, nhưng lời này dù sao bị Mạc Tuân nghe được chung quy có chút khó chịu.   Cô ngước mắt nhìn về phía người đàn ông trước mắt, người đàn ông dùng bả vai rộng lớn chặn tầm mắt của cô, lấy một tư thế bá đạo mà cường hãn bảo vệ cô ở phía sau anh, không bị lưu ngôn phỉ ngữ tập kích.   Không biết làm sao, trái tim Lê Hương đột nhiên mềm nhữn.   Lúc này bên tai vang lên một giọng nói trầm thấp: “Tôi hỏi bà một lần cuối cùng, tiểu tiện nhân là bà mắng ai, hả?”   Mạc Tuân lập lại những lời này.   Bà mập sửng sót, lúc này “chát chát, bảo an cùng nhau hợp lại, mạnh mẽ vả bà ta vài bạt tai.   Bà mập suýt chút nữa phun ra máu, nguyên gương mặt béo phì đều bị đánh chết lặng.   Đau quá.   Bà mập nhìn về phía người đàn ông, chỉ thấy đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông rơi trên mặt bà ta, lộ ra âm trầm sát ý.   Bà mập sợ vỡ mật, khuôn mặt trắng bệch run run nói: “Tôi mắng tôi, chính tôi là tiểu tiện nhân!”   Nghe nói như thế, Mạc Tuân mới thu hồi ánh mắt, anh quay đầu nhìn về phía người phụ nữ sau lưng, đôi môi mỏng phát động: “Trở về phòng đi!”   Trở về phòng đi.   Đon giản bốn chữ, tràn đầy bá đạo.   Trái tim Lê Hương nhát thời bị hung hăng va vào.   Lúc này Bịch Sữa Nhỏ nhào tới ôm lấy bắp chân của cô: “Cô giáo tiên nữ, cô và bố đang làm gì đó?”   Lê Hương không muốn để cho Bịch Sữa Nhỏ thấy được bà mập, cô ôm lấy Bịch Sữa Nhỏ: “Không làm gì cả, Tiểu Dịch Dịch, cô kể chuyện cho con nghe nhé?”   “Dạ dạ.”   Lê Hương mang theo Tiểu Mạc Thần Dịch vào phòng.   Nhìn Lê Hương vào phòng, vẻ mặt bà mập tức giận nhìn về phía Mạc Tuân: “Anh… anh dám đối với tôi như vậy, anh biết tôi là người như thế nào không? Nơi này là địa bàn của tôi, tôi sẽ gọi chồng khiến các người biết thế nào là lễ đội”