MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1427

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1427

562 từ · ~3 phút đọc

Chương 1428:

“Bồ…”

Mạc Tuân câu môi mỏng, anh dùng lực ôm Tiểu Bì Bì một cái.

Advertisement

“Bố, sáng sớm mẹ đã làm bánh quy ngọt cho bọn con đó, bánh quy ăn ngon lắm, mẹ, mẹ mau đút cho bố ăn đi ạ.”

Tiểu Bì Bì ngây thơ nói.

Lê Hương đột nhiên bị cue(*): “…”

(*) Cue: Là một từ mạng, ý chỉ việc thình lình bị nhắc tới vào một chuyện không liên quan đến bản thân.

Advertisement

Tiểu Bì Bì lại bảo cô đút Mạc Tuân ăn bánh quy!

Tiểu Tinh Tinh vui vẻ hoan hô nói: “Đúng đó đúng đó, mẹ, bánh mẹ làm ngon mà, mẹ đút bô ăn đi…”

Nhìn nụ cười ngây thơ của bọn nhỏ, Lê Hương lúng túng đứng tại chỗ, cô không đành lòng cự tuyệt con, nên ngước mắt nhìn về phía Mạc Tuân, dùng ánh mắt ám chỉ anh.

Mạc Tuân dĩ nhiên là hiểu được ánh mắt của cô, nhưng anh giả bộ không biết, mà cụp mắt nhìn thoáng qua bánh quy, sau đó gật đầu: “Nhìn ngon thật đáy.”

“Đúng đó bó…” Tiểu Tinh Tinh cười nói.

Lê Hương: “…”

Lúc này Tiểu Bì Bì ngoẹo đầu nhỏ nghi hoặc: “Áy, mẹ, sao mẹ còn chưa đút bố ăn?”

Lê Hương bị tả hữu tắn công: “…”

Lê Hương chỉ đành cầm bánh quy lên, đút tới bên khóe môi Mạc Tuân.

Mạc Tuân mở miệng, nuốt bánh vào.

Đôi môi mỏng hơi lạnh mà mềm dẻo như có như không từng cọ qua lòng bàn tay cô, Lê Hương cả kinh, nhanh chóng rút tay mình về, vành tai trắng như tuyết của cô lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được nhanh chóng đỏ ửng.

Mạc Tuân nhìn dáng vẻ cô ngượng ngùng, hệt như một đóa hồng đỏ yêu kiều, thật kỳ quái, anh không hề thích ăn đồ ngọt, món ngọt duy nhất anh vui vẻ ăn chính là… cô, thế nhưng bây giờ anh lại cảm thấy miếng bánh quy trong miệng cũng ngon đến lạ.

Lúc này người làm nữ đi ra cung kính nói: “Tiên sinh, bữa sáng đã xong, có thể ăn điểm tâm rồi ạ.”

Lê Hương cảm giác mình ở lại chỗ này hơi xấu hổ, cô tháo tạp dề xuống, nhìn về phía Mạc Tuân: “Em còn có việc, đi trước nhé…”

Cô phải đi.

Mạc Tuân nhanh chóng mím môi mỏng, không vui nói: “Cô muốn đi đâu, lẽ nào cô còn chẳng có thời gian lưu lại bồi bọn nhỏ ăn chung bữa ăn sáng à?”

Cô không phải ý này.

Không phải anh muốn cùng cô cạnh tranh quyền nuôi dưỡng sao, cô còn tưởng anh không hoan nghênh cô ở lại chỗ này.

Mạc Tuân thật sự hối hận, xem ra đêm qua anh nói quá nặng, anh hiện tại có chút chùn bước rồi, cô không dám lên trước một bước, anh ngại mặt mũi cũng không muốn chủ động, không muốn quá dung túng cô, cho nên cục diện bây giờ có hơi lúng túng.

*“Lẽ nào cô không muốn gặp Mạc Thần Dịch, đêm qua Mạc Thần Dịch gọi điện thoại cho tôi, nó rất không vui, còn hỏi tôi vì sao ba năm nay cô không trở về nhìn lầy nó một lần.”