MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1658: 58

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1658: 58

375 từ · ~2 phút đọc

CHương 1658:

“Anh… sao lại về?” Liễu Anh Lạc nhìn ông.

Mạc Từ Tước nhếch môi: “Em là hy vọng tôi không về, hay là tưởng tôi không về?”

Liễu Anh Lạc chau mày, không nói chuyện.

Mạc Từ Tước vươn bàn tay nỗi rõ gân xanh, chế trụ cổ tay bà mảnh khảnh: “Anh Lạc, em đã đồng ý với anh, làm Mạc phu nhân một tháng, cho nên dù em không yêu, trong một tháng này em phải diễn rằng em yêu anh, em hiểu chưa?”

Yêu, hay không yêu…

Bà yêu mà.

Cho nên, căn bản cũng không cần phải diễn.

Trong tròng mắt sâu thẳm của Mạc Từ Tước dâng lên vài phần dịu dàng, ông nắm bàn tay mềm mại của bà, đặt trên gương mặt mình.

Rũ xuống đôi mắt anh tuần, ông dùng gò má của mình cọ xát bàn tay bà, dáng vẻ cầu thương yêu.

Rất ngoan, rất mềm.

Liễu Anh Lạc rất nhanh đã nhận ra ông không bình thường, bởi vì hiện tại nhiệt độ cơ thể ông rất nóng, gần như muốn cháy tay của bà.

“Mạc Từ Tước, anh sao vậy, trên người anh sao lại nóng như thế?”

“Anh Lạc, giữa chúng ta vẫn là anh tiến thêm một bước, em lùi một bước, lúc này đây anh tiến thêm một bước, em đừng lui nữa, được không?”

“Có ý gì?”

“Tiên sinh, người đã mang đến, ở trong phòng khách.” Lúc này Diệp quản gia đi tới, thấp giọng báo cáo.

Liễu Anh Lạc nhìn thoáng qua phòng khách dưới lầu, đứng nơi đó là Lý Ngọc.

Lý Ngọc tươi cười rạng rỡ đứng ở nơi đó, còn ỏn ẻn kêu một tiếng: “Mạc tổng, em ở chỗ này chờ anh đó.”

Người này sao lại tới rồi?

“Anh Lạc, trên người anh khó chịu.” Mạc Từ Tước nhìn bà, khàn khàn nói một câu.

Liễu Anh Lạc đã cảm thấy cả người ông như thiêu đốt: “Mạc Từ Tước, anh làm cái gì với bản thân anh thế hả?”

“Anh bỏ thuốc chính mình, Anh Lạc, anh muốn em.”

Đôi mắt hạnh trong suốt của Liễu Anh Lạc đột nhiên co rụt, ông lại bỏ thuốc mình, ông điên rồi phải không?

“Mạc Từ Tước, lần này anh đùa quá trớn rồi đấy!” Liễu Anh Lạc dùng sức rút tay mình về.