MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1661: 61

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1661: 61

395 từ · ~2 phút đọc

Chương 1661:

“Khóc cái gì?”

Lúc này bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói khàn khàn từ tính.

Liễu Anh Lạc thốt nhiên ngước mắt, phía trước đứng nghiêm một bóng người cao ngắt, trong nháy mắt, bà tiến vào rồi đáy mắt nóng bỏng mà thương yêu của ông.

Mạc Từ Tước tới.

Ông không mang theo Lý Ngọc rời đi, ông quay lại.

“Anh đã nói rồi, chúng ta sẽ giống như trước đây, anh gõ cửa, em không ra, vậy anh sẽ tự mình mở cửa đi vào.”

Trước đây cũng như vậy, ông làm bà tức giận, bà nhốt ông ở ngoài cửa, lúc đầu ông sẽ rất có kiên nhẫn gõ cửa, đợi đến khi kiên nhẫn mát hét, ông liền trực tiếp đi vào.

Ông luôn luôn có cách để vào.

Loại chuyện cạy cửa này, ông đặc biệt có kinh nghiệm.

Liễu Anh Lạc nhếch đôi môi đỏ mọng, chợt nín khóc mà cười.

Sương mù ban nãy bỗng chốc cuốn sạch, được ông làm Vui VẺ.

Mạc Từ Tước chậm rãi ngồi xổm người xuống, vươn bàn tay đường nét rõ ràng nhắc mặt bà lên: “Nói cho anh biết, vừa rồi khóc cái gì?”

Liễu Anh Lạc sờ sờ tim của mình: “Đau lòng.”

*Có phải thân thể khó chịu hay không?” Ông khàn giọng hỏi.

Liễu Anh Lạc lắc đầu, không phải thân thể khó chịu, mà là vì ông mà đau lòng: “Không cần, đã hết đau.”

Mạc Từ Tước nhàn nhạt hừ một tiếng, xem như là đáp lại, ông không thu tay về, lòng bàn tay to lớn vuốt nhè nhẹ da thịt của bà, một cái lại một cái.

Ánh mắt của ông rất nóng, nhìn bà không chút che giấu nào, trần trụi.

Nơi được ông vuốt ve cháy lên, Liễu Anh Lạc mắt tự nhiên tránh mặt sang bên cạnh.

Thấy bà tránh, Mạc Từ Tước nhẹ nhắm mắt, che tất cả tâm tình ở đáy mắt, ông đứng dậy, ôm ngang bà lên, đặt trên giường lớn mềm mại.

“Yên tâm, em không muốn, anh sẽ không ép buộc em, vừa rồi chỉ là hù dọa em một chút,” Nói rồi ông dung túng thở dài một cái: “Anh Lạc, anh vẫn như vậy, không có cách nào với em.”

Trái tim Liễu Anh Lạc mềm nhũữn: “Em tưởng… anh đã mang Lý Ngọc đi.”

“Không có, anh chỉ đuổi cô ta đi.”

“Anh không muốn phụ nữ sao?”