MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1668: 68

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1668: 68

329 từ · ~2 phút đọc

Chương 1668:

Cần cỗi nơi đáy lòng càng lúc càng lớn, bỗng nhiên làm ông khó thể chịu được, ông vén chăn lên xuống giường.

Ba một tiếng, ông không cần thận làm đổ một cái ly.

Không xỏ giày, ông để trần hai chân đạp lên, vô số mảnh chai vỡ đâm vào lòng bàn chân ông, ông đi một bước, mảnh nhỏ liền đâm vào trong da thịt.

“Anh Lạc!” Ông đang gọi.

Không ai đáp.

“Anh Lạc…”

“Anh Lạc, em đang ở đâu…”

“Anh Lạc…”

Ông từng lần một gọi, trong căn phòng trồng trải vang lên từng âm dội lại.

Ông lắc lắc đầu đi tìm, cặp mắt sâu thẳm kia từ từ mắt đi tiêu cự, trở nên trồng rỗng, tái nhợt.

Ông như một đứa trẻ lạc đường, rong ruồi khắp thế giới kiếm tìm.

Tìm cái gì?

Tìm trái tim kia của ông.

Trái tim bị lạc mắt.

Mở cửa phòng, ông chạy ra ngoài, đồ ngủ tơ lụa đen tuyền bị cơn gió lạnh cuối thu thổi rung động.

Đêm khuya gió nỏi lên, cuồn cuộn xông đến.

Bước chân của ông rất gấp rất loạn, đã không còn vẻ thong dong trong dĩ vãng, ông chạy một đường, một đường máu chảy, giống như đóa Anh Túc nở rộ, trí mạng yêu dã.

Anh Lạc! Ông phải tìm Anh Lạc của ông.

Lúc này bên tai truyền đến một thanh âm mềm nhẹ quen thuộc: “Tư Tước.”

Bước chân Mạc Từ Tước dừng lại, nhanh chóng quay đầu, trong bóng tối đi tới một thân ảnh, Liễu Anh Lạc.

Liễu Anh Lạc ban đêm khát nước, đứng dậy đi rót nước, rất nhanh bà liền nghe được tiếng gọi của Mạc Từ Tước.

Bà đi tới, quả thực thấy được ông, còn có… một đường đây vêt máu kia.

“Tư Tước, anh sao vậy?” Liễu Anh Lạc nhanh chóng đi tới.

Mạc Từ Tước vươn tay, kéo bà vào trong ngực mình, khuôn mặt tuần tú chôn trong tóc bà: “Anh Lạc, thì ra em ở đây, anh tìm em đã lâu đã lâu.”