MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1731: 31

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1731: 31

471 từ · ~3 phút đọc

Chương 1731:

Anh chỉ có thể đứng ở nơi này, từ xa nhìn cô.

Cô từ nhỏ đã sinh trưởng ở trong ánh dương, là đóa hồng yếu ớt được che chở, mà anh từ nhỏ sinh trưởng trong hắc ám và dơ bẩn, muốn phá hủy nhát chính là kiểu như cô, nhưng, muốn có được nhất cũng là cô.

Lúc này phía trước Diệp Linh ngẳng đầu, thấy được anh.

Bốn mắt nhìn nhau, Cố Dạ Cần thu hồi tâm tư, sau đó nhấc chân dài, đi tới bên cạnh cô.

Ánh mắt Diệp Linh rơi vào má phải của anh, vừa rồi một cái tát kia Có Hiền đánh hết sức lực, nên má phải của anh hồng hồng, mơ hồ có thể thấy dấu tay: “Bác Cố đánh anh?”

Có Dạ Cần câu môi: “Thấy rồi còn hỏi?”

“Bác Cố vì sao đánh anh, hai người cãi nhau?” Diệp Linh tiến lên, giơ bàn tay nhỏ lên sờ sờ lên vết đỏ trên khuôn mặt tuần tú ấy.

Có Dạ Cần vươn tay, kéo lại bàn tay nhỏ bé của cô, anh móc môi thành đường vòng cung tà nịnh: “Bố anh cấm anh tới quấy rầy em.”

“Vậy đáng đời! Nên để cho bố anh đánh chết anh!” Diệp Linh giận anh liếc mắt, trực tiếp rút tay mình về.

Lúc này Có Dạ Cần chú ý tới trên người cô, trong cổ áo khoác ngoài cô lộ ra một đoạn cổ trắng nhỏ, da thịt cô quá mềm, tinh tế trắng nõn thơm ngát, bên trong cô dường như không mặc quân áo.

Khuôn mặt tuần tú Cố Dạ Cần thoắt cái liền lạnh xuống: “Diệp Linh, bên trong em không mặc quần áo liền chạy ra ngoài?”

Có ý gì?

Diệp Linh nhìn anh.

Có Dạ Cần đưa ngón tay ra, mò về cổ áo cô.

“Bốp”, Diệp Linh trực tiếp hất bàn tay to của anh ra: “Cố Dạ Cần, anh tốt nhất đứng đắn một chút, đừng có táy máy tay chân như trước, anh cũng đừng quên anh bây giờ là người đã có hôn ước.”

Diệp Linh xoay người đi vào căn hộ.

Thế nhưng Cố Dạ Cẩn chụp bờ vai cô oánh, trực tiếp cưỡng chế xoay cô qua, sau đó đẩy đến trên vách tường.

Động tác của anh cũng không dịu dàng, tắm lưng nhỏ mềm của Diệp Linh đụng vào tường, cô đau chau mày liễu, ngũ quan mềm mị cũng lạnh xuống: “Cố Dạ Cần, anh muốn cởi đồ tôi thì cứ nói, có cần phải làm như vậy không?”

Có Dạ Cần tràm mặt, căn bản không để ý đến cô, anh giơ’ tay cởi áo khoác ngoài của cô xuống tới, đầu vai cô oánh nhuận chỉ mang chiếc váy ngủ hai dây.

“Diệp Linh, em quả nhiên không mặc quần áo!” Anh từ trong hàm răng bật ra một câu như vậy.