MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1735: 35

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1735: 35

593 từ · ~3 phút đọc

Chương 1735:

“Mạc tổng, anh không nghe nói sao, gần đây có một cô gái đột nhiên xuất hiện, kinh diễm toàn bộ giới thiết kế trang sức, tắm bản thảo chính là bút tích của cô bé đó.”

“Một cô gái?” Mạc Từ Tước hỏi.

Hiệu trưởng Đại học Z gật đầu: “Đúng vậy, một cô gái, cô bé tên là… Liễu Anh Lạc.”

Đời này Liễu Anh Lạc so với đời trước thành danh sớm hơn, chỉ mới 14 tuổi cô đã bắt đầu nổi danh toàn bộ giới trang sức, rực rỡ nở rộ.

Đây cũng là lần đầu tiên Mạc Từ Tước nghe đến cái tên *Liễu Anh Lạc” này, lần thứ hai anh nghe là ở trên một quán bar.

Một phú nhị đại thần bí lại hưng phấn nói với anh: “Tư Tước, anh rất lâu chưa trở về Đề Đô nhỉ, nói cho anh biết, hiện tại toàn bộ Đề Đô đều đang đồn — Liễu gia có cô gái, quan nắp mãn kinh hoa.”

Có Dạ Cần nhìn Lê Hương: “Cô muốn nói gì với tôi?”

Lê Hương mỉm cười, đôi mắt kia rất sáng: “Cố tổng, anh chẳng máy chốc sẽ kết hôn rồi, cho nên anh xem Linh Linh là gì?”

Có Dạ Cần không có biểu cảm gì: “Em gái.”

“Em gái? Vậy tôi lần đầu tiên nhìn thấy có người anh trai như anh đấy, người anh trai như anh làm quá đúng chức trách nhỉ, vừa săn sóc, vừa mạnh mẽ, quả thực lấy cái danh anh trai làm hết bổn phận người yêu.”Lê Hương cười nói.

Trên khuôn mặt tuần tú của Cố Dạ Cẩn đeo một bộ mắt kiếng gọng vàng, tự dưng tôn lên vài phần tuần mỹ nho nhã của anh, anh nhìn nơi xa, môi mỏng nhéch lên vẻ lãnh đạm giễu cọt: “Tôi cũng không thấy chuyện đó có vấn đề gì”

“Có tổng thông minh như vậy, nên biết tôi đang nói cái gì, người yêu săn sóc lại mạnh mẽ Linh Linh cũng không thiếu, mắu chốt là Có tổng trụ ở đây, người khác sẽ không vào được.” Nói rồi Lê Hương nhìn về phía Cố Dạ Cần, nhẹ giọng hỏi: “Có tổng, một bên liều lĩnh bảo vệ cô ấy, một bên lại muốn hủy hoại cô ấy, tâm tình này như thế nào?”

Có Dạ Cần nhấp một cái môi mỏng, con ngươi đen thanh bần rơi trên mặt Lê Hương, đều nói người phụ nữ của Mạc Tuân thông tuệ vô song, quả nhiên không giả.

Có Dạ Cần một tay đút trong túi quần, khí chất vẫn sạch sẽ ôn nhã như cũ, anh chậm rãi câu môi, giọng nói trầm thấp đạm mạc: “Cô cho rằng, làm anh trai của cô ấy và làm bạn trai của cô ấy có khác biệt gì à?”

Hàng mi Lê Hương run lên.

Ý cười nơi khóe môi Cố Dạ Cần rất nhạt, như có như không: “Tôi vẫn đứng ở cương vị anh trai, không bước lên trước, thủ hạ lưu tình như thế đã là nhất nhân từ lớn nhất tôi đối với cô ấy.”

Nói xong, Có Dạ Cần xoay người rời đi.

Lê Hương đứng tại chỗ, cô nhìn bóng lưng Có Dạ Cẩn biến mắt trong tầm mắt của mình, lần này cuộc nói chuyện của cô và Cố Dạ Cần chấm dứt trong vô ích, ý tứ sau cùng của Có Dạ Cần đại khái là — thấy tót thì lấy, lần sau đừng tới phiền tôi!

“Có tổng.” Lúc này Lê Hương gọi anh lại.

Bước chân Cố Dạ Cần dừng lại.