MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1747: 47

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1747: 47

509 từ · ~3 phút đọc

Chương 1747:

Anh để tay vào túi quần rồi bước ra khỏi cửa, định đi thì đột nhiên bước chân anh dừng lại, đôi mắt sâu hẹp rơi vào khuôn mặt xanh mét của Cố Hiền, bỗng nhiên bật cười: “Đúng rồi bố, có phải ông tát Diệp Linh một cái không?”

Có Hiền chắn động, tiện đà nồi lên ý giận ngút trời: “Đúng, tao tát Diệp Linh một cái, mày có thể làm gì tao, chẳng lẽ còn muốn đánh tao?”

“Ha,” Cố Dạ Cần từ trong cổ họng bức ra tiếng cười lạnh, sau đó anh nghiêng người từng bước tới gần Cố Hiền, rút bàn tay đang cắm ở trong túi quần ra, anh ưu nhã cười cười: “Bó, tôi là con trai ông, cho nên vừa rồi ông dùng gạt tàn đập tôi, tôi không tránh, thế nhưng hãy tin tôi, đây tuyệt đối là một lần cuối cùng, đưa ông đi nước ngoài, ông cũng đừng trở lại nữa.”

“Còn nữa, tôi là người đàn ông của Diệp Linh, bảo vệ cô ấy là chuyện tôi nên làm, ông đánh người phụ nữ : của tôi, khoản nợ này, tôi không thê không tính với ông.”

Nói xong, Cố Dạ Cần xách cỗ áo của Có Hiền, một nắm đắm bàn chắc liền hung hăng đánh xuông.

Sau năm phút.

Cửa biệt thự mở ra, có thân ảnh quen thuộc xuât hiện, Cô phu nhân Ôn Lam vội vã chạy đến.

Ôn Lam nhìn Cố Dạ Cần một chút, sau đó nhìn về phía bên trong biệt thự, Cố Hiền nằm trên mặt đất, đang thống khổ rên rỉ.

Sắc mặt Ôn Lam đại biến, bà ta khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn Có Dạ Cần: “Dạ Cần, con có phải điên rồi hay không, con đánh bố con? Ông ta chính là bô conl”

Nói rồi Ôn Lam hét lớn: “Người đâu!

Mau tới! Đỡ lão gia dậy!”

Nhóm người làm nữ trong biệt thự liếc nhau một cái, không dám tiến lên, bọn họ rât sợ Cô Dạ Cân.

Trên tay Cố Dạ Cần dính máu, vì anh đánh Có Hiền đến đổ máu, anh ung dung nhận khăn Chu Khải đưa tới lau chùi tay mình, lồng ngực to lớn vẫn còn đang thở gấp, nhưng anh ôn hòa nhìn về phía Ôn Lam: “Mẹ, ly hôn đi!”

Ly hôn?

Ôn Lam chắn động.

“Mẹ, nhiều năm như vậy còn chưa đủ sao, buông tay đi! Mẹ đã hoàn toàn thay đồi, đừng để mình càng thêm xâu xí nữa, nửa đời sau của mẹ, con sẽ phụ trách.”

Con sẽ phụ trách.

Một câu nói này làm cho viền mắt Ôn Lam nhanh chóng hồng hồng, đứa con trai này cao hơn bà rất nhiều, có thể bảo vệ được bà, thế nhưng bà chỉ cảm thấy lòng chua xót.

Kỳ thực trước đây cô cũng nghĩ tới việc ly hôn, quá đau khổ rồi, thậm chí còn nghĩ tới tự sát, nhưng lúc đó Cố Dạ Cần nho nhỏ đi đến bên bà, nhẹ nhàng ôm cô.

Ôn Lam lắc đầu: “Không, mẹ không muôn ly hôn.”