MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1760: 60

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1760: 60

430 từ · ~3 phút đọc

Chương 1760:

Lê Hương lắc đầu, như có điều suy nghĩ nói: “Không đúng… không đúng… quá không đúng… em phải trở về một chuyến…”

Từ sau khi ra khỏi chỗ bà bà, Lê Hương có một loại dự cảm rất xấu, hiện tại dự cảm càng thên mãnh liệt, cô luôn cảm giác có chuyện gì sắp xảy ra.

Cô phải trở về.

Lê Hương xoay người chạy, vừa chạy cô vừa quay đầu: “Tử Tiễn, em có chút chuyện phải xử lý, anh trở về trước đi!”

Trong căn hộ, Mạc Tuân tới.

Vừa rồi bà bà gọi điện thoại cho anh, nói Lê Hương ở chỗ này, thân thể có điểm khó chịu, Mạc Tuân sau khi nghe được nhanh chóng chạy tới.

Trong phòng khách, Mạc Tuân đi vào, anh liếc mắt liền thấy được bà bà.

Bà bà đã xuống giường, một mực.

chờ anh: “Tuân, cậu đã đên rôi?”

“Bà bà, Lê Hương đâu ạ? Lê Hương làm sao vậy?”

“Vừa rồi Lê Hương lúc tới còn rất tốt, nhưng đột nhiên ngắt xỉu,” Trên mặt bà bà đầy vẻ lo âu: “Tuân, Lê Hương bây giờ đang ở trong phòng, cậu mau đi vào xem thử con bé đi!”

“Dạ”

Mạc Tuân nhanh chóng vào phòng, chỉ thầy trên giường lớn nằm một người, đưa lưng về phía anh.

“Lê Hương.” Mạc Tuân đi tới, vươn tay vén chăn lên.

Một giây kế tiếp ánh sáng sắc lạnh lóe lên, người trên giường nhảy lên một cái, gio lưỡi dao sắc bén trong tay lên hướng đâm đến trái tim anh.

Con ngươi Mạc Tuân co rụt lại, nhanh chóng tránh được, lưỡi dao sắc bén không đâm tới trái tim anh, lại đâm sâu sâu vào cánh tay phải của anh.

Máu chảy như suối.

Mạc Tuân lúc này mới thấy rõ người trên giường, cô căn bản không phải là Lê Hương, mà là nữ sứ của bà bà Nguyệt Nương.

Nguyệt Nương nhanh chóng xuống giường, cung kính lui đến rồi phía sau bà bà, bà bà thu lại ý cười hiền hòa, hai mắt băng lạnh mà căm hận nhìn Mạc Tuân, sau đó hừ lạnh nói: “Mạc Tuân, hôm nay chính là ngài chết của ngươi!”

Cửa phòng mở ra, lại ba cô gái đi đến, các cô theo thứ tự là Hoa Nương, Hảo Nương, Viên nương, các cô và Nguyệt Nương cùng xưng Hoa Hảo Nguyệt Viên, là tứ đại kiếm khách của Lan Lâu Cổ Quốc, thân thủ rất đáng gờm.

Lúc này bà bà triệu hoán các cô đến đây, chính là bày ra thiên la địa võng, để Mạc Tuân không chạy thoát được.