MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1862

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1862

600 từ · ~3 phút đọc

Chương 1862:

Cố Dạ Cẩn phát động đôi môi mỏng: “Tôi sẽ bảo người ngừng công việc của cô lại trước, tự cô nghĩ lại đi.”

Trần Viên Viên hít vào một ngụm khí lạnh, cô ta chỉ… chỉ mắng Diệp Linh vào câu, anh lại ngbiệmsplaiscô ta như vậy, cô ta hiện tại là tiểu hoa đán đang hot trong vòng giải trí, trên tay có rất nhiều hợp đồng, một khi ngừng việc, cô ta cần bồi thường phí bồi thường vi phạm hợp đồng đáng kể, hơn nữa chẳng máy chốc sẽ có người mới thay thế cô ta.

Anh đây muốn… đóng băng cô ta sao?

Ụ Thứ anh đưa cho cô ta, hiện tại bắt cô ta nôn ra sao?

“Có… Cố tổng, đừng mà! Anh hãy nghe em nói, em chỉ là quá yêu anh, em thừa nhận… em ghen tị, em ghen ty, cầu anh cho em một cơ hội nữa, lần này em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, em sẽ không dám… đi trêu chọc Diệp Linh nữa đâu ạ…” Sắc mặt Trần Viên Viên trắng héu cầu khẩn.

Ánh mắt Có Dạ Cần rất sâu, bên trong giống như nhuộm đẫm mực nước, đậm đặc nguy hiểm: “Lúc biết tôi và Diệp Linh là quan hệ như thế nào, cô nên biết bây giờ hết thảy cô có đều là bởi vì cô ấy mà có, không biết kẻ nào cho cô dũng khí đi ầm ï trước mặt cô ấy, cô ấy là vật trong tay tôi, mà các cô, chẳng P qua là chỉ là loài giun dê.”

Anh nói, Diệp Linh là vật trong tay anh, mà cô ta, các cô ta, đều là loài giun dé.

Hai chân Trần Viên Viên mềm nhữn, trực tiếp ngồi liệt ở tại trên thảm.

Cố Dạ Cần nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, lười nhìn liếc đến Trần Viên Viên lần nữa, anh tròng mắt, trả lời tin nhắn – đã dạy dỗ cô ta.

“Ding” một tiếng, Diệp Linh hồi âm rất nhanh – dạy thế nào? Dạy trên giường à?

Cố Dạ Cần nhìn đi nhìn lại ba chữ “dạy trên giường” phía sau này, sau đó “a”

một tiếng, từ trong cổ họng bật ra tiếng cười thật thấp.

Ề Trân Viên Viên nhanh chóng ngâng đầu, cô ta không hiểu người đàn ông mới vừa rồi còn lạnh lùng bạc tình kia sao lại đột nhiên bật cười?

Chỉ thấy người đàn ông còn đứng trước cửa số, cà vạt phất phơ ở cổ, anh như thấy nóng, lại giơ lên ngón tay thon dài cởi vài cúc áo sơ mi, lộ ra xương quai xanh tinh xảo nam tính.

Bên cửa số có một chiếc ghế sopha màu đỏ sậm, anh lười biếng ngồi trên ghế, đôi chân dài tự phụ duỗi về phía trước, mí mắt tuấn mỹ rủ xuống, anh bắt đầu chuyên chú chơi điện thoại, gửi tin nhắn.

Tâm tình của anh thật sự tốt, trên : khuôn mặt tuân tú treo nụ cười, nhưng Trần Viên Viên đã cảm thấy anh cười…

có chút không đứng đắn, rất giống…

con mèo đang trộm thịt sống.

Người đàn ông Cố Dạ Cần này có thể dùng một từ để hình dung, đó chính là – nhã nhặn bại hoại, cố tình lại là kiểu mà phụ nữ yêu say đắm, Trần Viên Viên cũng cảm thấy mình si mê anh, mê đắm từ trong xương.

Cố Dạ Cần reply – Linh Linh, em nhất định phải trò chuyện với tôi mấy chuyện người lớn giữa đêm khuya như vậy à?

Tin nhắn gửi đi rồi, Diệp Linh không phản hồi.