MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1884

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1884

468 từ · ~3 phút đọc

Chương 1884:

“Việc gì cơ?”

Mạc Tuân chậm rãi câu môi: “Lê Hương, chúng ta nên kết hôn rồi!”

` : Lê Hương ngân ra, mây giây sau mặt mày cười, đúng vậy, đoạn đường cô và anh đi này, đúng là nên… kết hôn rồi!

Nhật ký kết hôn.

Hai người bàn bạc một chút, lần này quyết định đi cục dân chính nhận giấy kết hôn trước, sau đó sẽ làm hôn lễ.

Trời còn mờ tối, Mạc Tuân liền kéo Lê Hương đi tới cục dân chính, Lê Hương còn chưa mở mắt nổi, giọng còn ngái ngủ, cô lầm bằầm: “Mạc tiên sinh, tại sao chúng ta lại phải tới sớm như vậy?”

So với Lê Hương, Mạc Tuân thần thái sáng láng: “Xếp hàng đó, hôm nay chúng ta phải làm người đầu tiên lĩnh chứng!”

Trong lòng Lê Hương ngọt ngào, cả người giống như không xương ngã vào trong ngực anh, làm nũng nói: “Nhưng, em còn buồn ngủ lắm.”

Mạc Tuân ngồi bên cửa cục dân chính, sau đó vươn tay ôm cô ở trên đùi mình, bảo vệ ở trong lòng: “Em ngủ tiếp đi, đến giờ anh gọi em.”

“Dạ.” Lê Hương tiễn vào trong ngực anh, ngọt ngào nhập mộng đẹp.

Mạc Tuân hôn trán cô một cái, bắt đầu đợi, thế nhưng bọn họ thực sự tới quá sớm, trong lòng có ôn hương như ngọc, anh không cần thận cũng ngủ gật theo.

Lúc mơ mơ màng màng, bên tai truyền đến tiếng động, có người đang gọi anh: “Tiên sinh… Tiên sinh, mau tỉnh lại!”

Mạc Tuân lập tức liền thanh tỉnh, anh vội vã lắc lắc Lê Hương trong ngực: “Lê Hương, dậy đi, mở cửa rồi, chúng ta có thể lĩnh chứng rồi!”

Lê Hương mở ra đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ.

Hai người vừa định đứng dậy, chỉ nghe người phía trước nói: “Tiên sinh, cô nương à, có phải hai người nhầm rồi không, hôm nay là cuối tuần, cục dân chính không đi làm mà.”

: : Mạc Tuân cứng đờ, anh ngâng đâu nhìn lên, người trước mặt căn bản cũng không phải là nhân viên cục dân chính, mà là một bác gái dọn vệ sinh tốt bụng.

Mạc Tuân cùng Lê Hương liếc nhau một cái, hai mặt nhìn nhau: “…”

Nhật ký quay phim.

Mạc Tuân và Lê Hương lại tìm một ngày tốt đến cục dân chính xếp hàng thật sớm, lần này hết sức cẩn thận, bọn họ lấy được hai quyền sổ đó, rốt cục lĩnh chứng được rồi.

Chuyên viên quay phim bên trong cục dân chính cười nói: “Nào vợ chồng Son, nhìn qua đây này, một… hai… ba, cười một cái.”

Lê Hương mỉm cười với màn ảnh, lúc này khuôn mặt chợt mêm, Mạc Tuân đột nhiên nghiêng người qua, dùng sức hôn một cái trên mặt cô.

Phụt.