MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 1889

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1889

466 từ · ~3 phút đọc

Chương 1889:

Mạc Tuân đã đi tới, đầu gối đặt dưới đất, vươn bàn tay nâng khuôn mặt nhỏ của cô: “Được lắm, cô gái, em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!”

“Nhanh một chút, vợ tôi lát nữa sẽ về đói”

Mạc tiên sinh đúng là con sói xám!

Cuộc sống của bọn họ trong mật thêm dầu, giống như Mạc Tuân từng nói qua, mỗi một ngày đi cùng với cô đều như đang hẹn hò.

Nhật ký lần có thai mạo hiểm thứ hai.

Mấy ngày nay Lê Hương cảm thấy khẩu vị không tốt, còn thích ngủ, làm một bác sĩ, trong lòng cô gióng lên tiếng chuông lón.

Cô chẩn mạch cho mình, không biết có phải hay không do gần đây quá mệt mỏi, mạch tượng của cô hơi loạn.

Vì lý do an toàn, cô định ngày mai đi bệnh viện siêu âm thử.

Buổi tối, Lê Hương liền mơ thấy ác mộng.

Cô một mình ở Lan Lâu Cổ Quốc sinh Ỷ 4 ra Mạc Thần Dịch, Lục Huyên Gia và Tiểu Mạc Họa, thời điểm đó Mạc tiên sinh không ở bên cạnh cô, cô rất đau rất sợ, nhưng phải cắn răng kiên cường.

Lê Hương mở mắt ra, phát hiện trên mặt ẩm ướt, cô khóc.

Hiện tại đã là đêm khuya, cô vẫn đỗ lại trong lòng Mạc Tuân như cũ, cánh tay anh tráng kiện gối dưới đầu cô, ôm cô rất có lực.

Giây phút ấy, Lê Hương nương theo sự mềm yếu trong lòng, xê dịch vào lồng ngực ấm áp của anh, chôn khuôn mặt nhỏ mang nước mắt vào hết trong ngực anh.

Độ ấm của anh, mùi hương của anh, làm cô có cảm giác an toàn.

Mạc Tuân rất nhanh đã tỉnh: “Lê Hương, sao vậy em?”

Anh giơ bàn tay to lên sờ khuôn mặt nhỏ của cô, lòng bàn tay ướt át.

Mạc Tuân luống cuống, nhanh chóng mở đèn bàn, bàn tay xuyên vào mái tóc đen của cô, nâng khuôn mặt hoa lê đái vũ thương cảm của cô lên, sốt ruột hỏi: “Sao vậy em, có phải mơ thấy ác mộng hay không, đừng sợ đừng sợ, nói anh nghe đi nào.”

Lê Hương níu lấy đồ ngủ của anh, cúi cái đầu nhỏ: “Mạc tiên sinh, em thấy em hình như mang thai rồi, nên em mơ thấy ác mộng… em không muốn sinh con nữa, sinh một lần là đủ rồi…”

Vê vân đê mang thai lân thứ hai, cô vân chưa nói chuyện với anh, Mạc Tuân là một người bố tốt, thực lực kinh tế lại hùng hậu, hai người còn trẻ, sinh thêm lần nữa cũng có thẻ.

Thế nhưng, cô không muốn sinh.

“Hóa ra là cái này à…” Mạc Tuân nhếch môi mỏng: “Được, Lê Hương, chúng ta không sinh nữa.”

“Thực sự?”